Tôi Sắp Ra Ngoài Rồi, Trông Chừng Bạn Gái Của Các Người Cho Kỹ

Chương 2

Chương 2
“Sướng quá, a, a, a, a! Hả? Không, không phải, em… em hơi khó chịu trong người!” Nguy hiểm thật, suýt chút nữa cô lại bị chịch đến mất đi ý thức rồi.
Không được, sướng quá đi mất… Cố Vân Tịch cắn chặt môi, dường như, dường như cô lại sắp lên đỉnh nữa rồi?
“Em mở cửa ra đi!” Tiếng đập cửa kính càng lúc càng lớn.
Trong lòng Cố Vân Tịch bỗng dâng lên một nỗi chán ghét.
Gã đàn ông ngoài cửa xe kia, thật là phiền phức!
“Em, á, em đã bảo là em không khỏe rồi! Anh mẹ nó không thể đợi ở ngoài một lát được à?!”
Muốn lên đỉnh, thật sự muốn lên đỉnh, bất kể gã đàn ông đang chịch mình là ai, hiện tại cô chỉ muốn được gã nện đến mức trợn mắt, dâm thủy tràn trề!
Cô chủ động dâng lên bờ môi, mông hông không ngừng lắc lư phối hợp theo nhịp điệu của người đàn ông để gã dập mình mạnh hơn nữa.
Chiếc siêu xe vốn không quá nặng, động tác của hai người bên trong đủ để khiến chiếc xe rung lắc dữ dội.
Có là thằng ngu thì cũng đoán ra được bên trong đang xảy ra chuyện gì.
“Cố Vân Tịch, con điếm thúi này! Rốt cuộc cô đang làm cái gì ở trong đó? Bên trong còn có thằng nào nữa?!” Người đàn ông bên ngoài xe bắt đầu chửi rủa om sòm.
Cố Vân Tịch cảm thấy tim mình nhói lên một cái.
Rõ ràng trong đoạn tình cảm này người luôn nhân nhượng là cô, hôm nay rõ ràng đang tới kỳ kinh nguyệt, vậy mà vẫn chiều theo ý bạn trai đi thuê phòng.
Thế mà anh ta lại nhìn nhận cô như vậy, dám sỉ nhục cô là đồ đĩ thõa.
“Mẹ kiếp, thằng nào ở ngoài đấy?” Giọng nói trầm thấp của người đàn ông khiến tim cô như tan chảy.
Đúng vậy, rõ ràng cô đang được một người đàn ông tuyệt vời như thế này đưa lên đỉnh hết lần này đến lần khác, tại sao còn phải bận tâm đến gã ngu ngốc ngoài kia làm gì?
Vừa nghĩ tới đây, lòng Cố Vân Tịch bỗng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
“Phải, Bằng Phi, tôi chính là loại đĩ thõa đấy, còn anh? Anh lại là cái loại chó má gì chứ?!” Cô gái độc địa mắng mỏ.
“Đừng tưởng… a, lại chạm tới rồi~, đừng tưởng anh liếc mắt đưa tình với đứa khác là tôi không biết! Tôi… a, tuyệt quá! Tuyệt lắm! Anh thực sự tuyệt lắm! Tôi đúng là… mù mắt mới tìm loại đàn ông bám váy đàn bà như anh. Cút đi! Đừng cản trở bà đây tận hưởng! A a a a a~~~ Đâm em, đâm chết em đi, ư ư ư a a a a a~~~~”
Người đàn ông bên ngoài bắt đầu sụt sùi, nước mắt nước mũi giàn giụa nói gì đó.
Thế nhưng Cố Vân Tịch thực sự một chữ cũng không lọt tai nữa.
Người đàn ông trên người cô đã bắn một lần, nơi giao hợp tinh dịch cứ “ùng ục” trào ra ngoài, mà cô cũng đã lên đỉnh tới bốn lần, gần như chẳng còn chút sức lực nào, nhưng cô vẫn tham lam muốn thêm một lần nữa.
“Ư... đâm em... a~” Cố Vân Tịch gần như không thở nổi, đôi mắt mê ly. Hai cánh tay cô bị người đàn ông một tay khóa chặt, đôi gò bồng đảo căng đầy không bị trói buộc điên cuồng rung động, bên trên đầy những vết răng và dấu bàn tay.
Nhưng cô đã chẳng màng được nhiều như vậy, chỉ muốn người đàn ông cắm vào sâu hơn, sâu hơn nữa!
“Nói gì đi.” Người đàn ông ghé sát tai cô yêu cầu.
“A~ a~ Anh… anh thực sự mạnh quá, mạnh hơn bạn trai tôi nhiều! Tôi muốn anh bắn, bắn đầy vào người tôi ngay trước mặt anh ta!”
“Cố Vân Tịch, em… anh là bạn trai của em mà! Sao em có thể đối xử với anh như vậy! Hu hu~~ anh sai rồi, anh sai rồi không được sao, sau này anh không dám tán tỉnh ai nữa đâu.” Người đàn ông bên ngoài cửa xe nửa quỳ trên mặt đất khóc lóc.
“Muộn rồi, anh… a a a a a a~~~ sướng quá! Anh đã là… bạn trai cũ rồi, cút đi!”
Cố Vân Tịch cảm thấy vật thể to lớn đang cắm trong hạ bộ mình bỗng chốc to lên một vòng, lấp đầy khít khao cả âm đạo, trái tim vốn đang trống rỗng của cô dường như cũng được lấp đầy theo.
“Ưm ô ô ô ô!!!! Đâm em, mạnh vào~ đâm em đi mà a a a a a a a a~~~~~!!!!! Nóng quá, nóng quá a a a a a a a a~~~~~~~~!!!”
Toàn thân Cố Vân Tịch ưỡn cong lên như một cánh cung, cả người run rẩy điên cuồng.
Nếu không phải được người đàn ông ôm chặt, cô suýt nữa đã ngã quỵ xuống dưới ghế.
Cố Vân Tịch mồ hôi đầm đìa, ánh mắt mê ly nhìn người đàn ông trên người mình, tràn ngập hạnh phúc.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng hình dáng của khúc thịt nóng hổi trong tiểu huyệt, từng luồng tinh dịch đặc sệt bắn thẳng vào vách tử cung, mỗi một phát bắn đều khiến cô run rẩy.
“Cố Vân Tịch, anh thực sự yêu em mà hu hu hu, cho anh một cơ hội đi…”
Người đàn ông ngoài cửa sổ vẫn đang khóc lóc nỉ non nói gì đó, mà Cố Vân Tịch lúc này trong lòng đối với anh ta chỉ có chán ghét.
Năm đó mình thế nào lại nhìn trúng loại đàn ông này chứ?
“Lái xe đi.” Cố Vân Tịch mệt mỏi nói.
“Lái xe? Đi đâu?”
“Bế em dậy, em chỉ đường cho anh.”
Bạch Thanh Lưu ôm cô gái trong lòng lên, ngồi ngay ngắn ở ghế lái.
Cô gái cứ thế bày ra một thân hỗn độn bò trên người anh, nếu không phải hai tay cô đang vòng qua ôm lấy anh, thì đôi gò bồng đảo vĩ đại kia suýt chút nữa đã đẩy anh ra rồi.
“Đến khách sạn XX.”
“Còn người này tính sao?” Bạch Thanh Lưu hất cằm về phía người đàn ông đang khóc lóc thảm thiết ngoài cửa sổ.
“Ai cơ? Không quen.” Cô gái đảo mắt một cái.
Một cú đạp ga, chiếc siêu xe thể thao lao vút đi, để lại một người đàn ông lấm lem, mặt đầy hối hận trong con hẻm nhỏ.
“Phía trước, ưm a~~, phía trước rẽ phải là đến rồi.”
Trên chiếc siêu xe xa xỉ, cô gái mặc chiếc váy phương Tây màu trắng đang ôm ấp nũng nịu trên người đàn ông.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất