Chương 6
“Được.” Anh đáp rất nhanh.
Nhanh đến mức Tô Vãn còn hơi nghi ngờ.
Nhưng cô không bắt được điểm gì bất thường.
Lục Hàn Chu ăn xong chén chè, đứng dậy chuẩn bị rời đi. Lúc ra đến cửa thì mưa vẫn chưa dứt, thậm chí còn lớn hơn.
Tô Vãn do dự một chút rồi lấy từ trong tủ ra một chiếc ô dự phòng đưa cho anh.
“Cầm đi. Lần sau đến trả lại là được.”
Lục Hàn Chu nhận lấy, cúi xuống nhìn.
Là một chiếc ô hoa nhí, nền hồng, in hoa cúc nhỏ—kiểu dễ thương đến mức hơi “lạc quẻ” với anh.
Anh im lặng mở ô, bước vào màn mưa.
Giữa ánh nhìn kinh ngạc của người qua đường, anh bình thản cầm chiếc ô đầy “nữ tính” đi dọc cả con phố cổ.
Tô Vãn đứng sau quầy, cười đến mức không thẳng lưng nổi.
Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng dừng lại.
Bởi vì cô thấy, lúc đi đến góc phố, Lục Hàn Chu đột nhiên dừng lại.
Anh quay đầu nhìn về phía sau.
Qua màn mưa dày đặc, qua cả con phố dài, cô không thấy rõ biểu cảm của anh.
Nhưng cô thấy rõ—bàn tay cầm ô của anh khẽ nâng lên, như thể muốn che thêm một khoảng không gian nữa.
Giống như bên dưới chiếc ô đó… vẫn còn có cô.
Chỉ là cô không có ở đó.
Chiều hôm sau, Tô Vãn đóng cửa quán sớm, đi chợ mua đồ.
Cô mua sườn, củ sen, rau xanh, đậu hũ, và một con cá còn sống. Cô định nấu sườn xào chua ngọt, rau xào, canh cá đậu hũ và dưa leo trộn.
Toàn món nhà làm, nhưng cô khá tự tin tay nghề của mình.
Về đến nhà, cô thay một chiếc váy trắng sạch sẽ, buộc tóc lên rồi bắt đầu bận rộn.
Bếp rất nhỏ, xoay người cũng khó, nhưng cô làm rất nghiêm túc. Rửa rau cũng rửa kỹ hơn bình thường, chặt sườn cố gắng đều nhau, rán cá thì cẩn thận từng chút một để không làm rách da.
Đang lúc cô bận tối mắt tối mũi, dưới lầu bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
Cô lau tay, vội vàng xuống mở.
Vừa mở cửa, cô khựng lại.
Lục Hàn Chu đứng trước cửa, tay xách hai túi đồ—trái cây và rượu vang.
Hôm nay anh mặc áo len xanh đậm, cả người trông mềm hơn hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày. Tóc cũng được chỉnh lại gọn gàng hơn.
Ánh mắt anh dừng trên người cô một giây rồi mới rời đi.
“Vào đi.” Tô Vãn né sang một bên. “Không cần mang đồ đâu.”
Anh đặt đồ lên bàn, nhìn quanh căn phòng.
Căn hộ nhỏ một phòng khách một phòng ngủ, đơn giản nhưng rất gọn gàng.
Bệ cửa sổ có vài chậu sen đá, bàn trà có cuốn sách đang đọc dở, ghế sofa có một chiếc chăn màu kem nhạt, góc phòng thì con mèo “Boss” đang cuộn tròn ngủ.
“Ngồi tự nhiên nhé, em còn chưa nấu xong.” Tô Vãn nói rồi chạy thẳng vào bếp.
Đang nấu thì cô nghe tiếng bước chân phía sau.
Lục Hàn Chu đứng tựa cửa bếp nhìn cô.
Lưng cô lập tức cứng lại, tai hơi đỏ lên, tay cầm dao cũng hơi lúng túng, suýt nữa cắt vào tay.
“Cần giúp không?” anh hỏi.
“Không cần, anh ngồi đợi đi.”
Nhưng anh không đi.
Anh bước vào, đứng cạnh cô, tự nhiên cầm lấy con dao trong tay cô rồi bắt đầu cắt đậu hũ.
Động tác rất quen tay, đậu hũ được cắt đều tăm tắp, còn đẹp hơn cả cô làm.
Tô Vãn ngơ luôn: “Anh biết nấu ăn á?”
“Biết một chút.” Anh nói nhạt. “Sống một mình thì phải tự lo.”
Ba chữ “sống một mình” làm lòng cô khẽ chấn động.
Trong nguyên tác, Lục Hàn Chu không bao giờ sống một mình. Anh có quản gia, vệ sĩ, đầu bếp, tài xế… lúc nào cũng có cả đám người vây quanh.
Nhưng bây giờ anh lại nói “sống một mình”.
Như thể… anh cũng chỉ là một người bình thường đang sống giữa thành phố này.
Cảm giác đó rất kỳ lạ.