Chương 1
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, tôi cảm thấy có một vật thể khổng lồ, tròn lẳn đang chậm rãi bò đến bên cạnh.
Nó áp sát người tôi, từ đỉnh đầu cho đến tận mũi chân.
Cơ thể lạnh lẽo tỏa ra mùi tanh nồng ẩm ướt, nằm ngay ngắn bên cạnh tôi. Bề ngang của nó thậm chí còn gần bằng chiều cao của một đứa trẻ chín tuổi như tôi.
Thân nó duỗi thẳng, còn thẳng hơn cả cây thước.
Nó đang đo tôi.
Đo xem tôi dài bao nhiêu, có đủ để nuốt trọn vào dạ dày của nó hay không.
Mùi tanh của loài rắn len vào cánh mũi, len cả vào giấc mơ.
May mà dạo gần đây tôi ngủ không sâu, vừa ngửi thấy mùi quen thuộc ấy đã lập tức giật mình tỉnh giấc.
Giữa đêm khuya, vừa mở mắt đã thấy bên cạnh có một con trăn khổng lồ nằm sát người mình.
Khung cảnh đó, dù là người lớn cũng đủ để hồn vía lên mây.
Tôi nhận ra mình đang gặp nguy hiểm, liền đạp đá liên tục, dùng gối đè lên cái đầu rắn to như chiếc bánh bao của nó rồi hét lớn:
“Nó muốn ăn con! Con trăn muốn ăn con!”
Cánh cửa phòng ở phía xa bị vặn mở.
Ngay sau đó, đèn phòng khách sáng lên, tiếng bước chân vội vã dồn dập vang tới.
Bố, mẹ, ông nội và bà nội đều bị tôi đánh thức, vội khoác áo chạy sang xem.
Vừa thấy tôi đang đánh con trăn, bố lao tới kéo mạnh tôi ra.
Tôi ngã dúi vào góc tường, suýt nữa thì lăn từ trên giường xuống đất.
May mà mẹ đỡ được tôi, cuống quýt hỏi tôi có bị rắn cắn không.
Tôi hoảng sợ đến mức nghẹn ngào, vừa khóc vừa lặp đi lặp lại:
“Nó đang đo người con... Nó muốn ăn con...”
Bố bế con trăn trắng vàng lên.
Nó quen thuộc quấn lấy người ông, lộ cái bụng trắng nhợt, đầu lưỡi đỏ tươi thò ra thụt vào.
Trông như đang ung dung thị uy.
Bố vừa kiểm tra xem nó có bị thương không vừa xót xa nói:
“Ai bảo con ngủ không đóng cửa? Ni Ni chỉ vào chơi với con thôi mà. Con suýt nữa làm nó ngạt chết rồi!”
Tôi tủi thân bật khóc:
“Con có đóng cửa! Chính nó tự mở cửa vào!”
Bà nội lập tức trách móc:
“Tay nắm cửa cao như thế, nó mở kiểu gì được? Chắc chắn là con quên khóa. Bình thường đã hậu đậu, con gái con đứa ngủ còn chẳng biết đóng cửa.”
Nước mắt tôi cứ thế rơi lã chã.
“Con thật sự đã đóng cửa mà...”
Mẹ không nhịn được lên tiếng:
“Niệm Niệm mới chín tuổi, con bé không biết nói dối đâu. Rắn dùng thân mình đo người là thật sự muốn ăn thịt người. Anh Ngô, anh nuôi nó lâu như vậy, chắc anh cũng biết mà...”
Nhìn vẻ mặt khó chịu của bố, giọng mẹ càng lúc càng nhỏ.
“Đừng lải nhải nữa.”
Bố ôm con trăn rời khỏi phòng tôi, mang nó trở về phòng nuôi thú cưng.
Căn phòng ấy còn lớn hơn cả phòng ngủ của tôi.
Bên trong có một bể nuôi rắn khổng lồ, được trang trí bằng gỗ, mùn cưa và xơ dừa.
Đó là căn phòng lớn thứ hai trong nhà, được chuẩn bị riêng để nuôi con trăn khổng lồ ấy.
Điều đó chẳng có gì lạ.
Bởi căn nhà rộng lớn này, đều là nhờ con trăn đó kiếm tiền mà có.
Nuôi nó suốt hai mươi năm, bố là người hiểu rõ nhất nó thông minh đến mức nào.
Nó biết lắc lư theo nhịp nhạc như đang khiêu vũ, biết dùng các nút giao tiếp của thú cưng để biểu đạt nhu cầu.
Tôi nói nó biết mở cửa, nhưng bố không tin.
Bởi vì ông chưa từng nhìn thấy.
Chỉ có tôi biết.
Nó biết mở cửa.
Nó thường lén tất cả mọi người trong nhà, dùng thân mình xoắn lấy tay nắm cửa phòng tôi rồi vặn mở, xâm nhập vào không gian chỉ thuộc về tôi.
Nó thích thú nhìn tôi sợ hãi và nghe tiếng tôi hét lên.