Trăn Khổng Lồ Cực Hot

Chương 2

Chương 2
Sau khi bố mang con trăn đi, ông bà nội cũng lắc đầu trở về phòng ngủ tiếp.
Không ai quan tâm đến đứa trẻ vừa bị dọa đến mất hồn là tôi.
Chỉ có mẹ xoa đầu tôi.
“Không sao rồi. Nó không định ăn con đâu, chắc chỉ muốn gần gũi với con thôi.”
Ngay cả mẹ cũng đổi giọng, giúp che giấu tội lỗi của con trăn, cố biến hành động quái dị ấy thành chuyện bình thường.
Tôi nắm lấy tay áo mẹ, đôi mắt đỏ hoe nhìn bà:
“Mẹ, nó biết mở cửa.”
Khung cảnh đó hiện lên trong đầu tôi.
Tôi chỉ về phía cửa phòng mình rồi kể:
“Nó cuộn đuôi thành vòng tròn, chống đầu rắn dựng đứng lên thật cao. Sau đó quấn thân quanh tay nắm cửa, quấn hết vòng này đến vòng khác. Đủ nặng rồi thì tay nắm sẽ bị vặn mở.”
Sắc mặt mẹ cứng đờ.
Bàn tay đang vuốt tóc tôi cũng khựng lại, hơi thở trở nên nặng nề.
Lồng ngực bà phập phồng, nuốt khan một cái rồi quay đầu nhìn tay nắm cửa.
Tôi vội nói:
“Thật mà mẹ! Không tin thì mẹ ngửi thử đi, trên tay nắm chắc chắn có mùi tanh của rắn.”
Mẹ đứng lặng rất lâu.
Cuối cùng bà chỉ xoa tóc tôi thêm một lần rồi đổi chủ đề:
“Niệm Niệm, ngủ đi. Nhớ khóa trái cửa.”
Tôi tủi thân vô cùng, cắn môi không nói.
Tôi biết, mẹ không phải không tin.
Mà là không dám tin.
Con trăn đó quá thông minh.
Nó còn thông minh hơn cả một đứa trẻ chín tuổi như tôi.
Một con trăn thông minh như vậy, nếu thật lòng muốn hại người thì ngay cả người lớn cũng sẽ sợ hãi.
Mẹ chắc chắn cũng sợ nó.
Huống hồ, đó còn là con trăn của bố, là báu vật quý giá nhất của ông.
Từ khi bố kiếm được nhiều tiền, địa vị trong nhà của ông càng ngày càng cao.
Ngược lại, địa vị của mẹ càng lúc càng thấp.
Ông thường xuyên nổi nóng với mẹ, chỉ cần không vừa ý là quát mắng.
Mẹ sợ bố.
Bố dữ dằn như vậy, mà con trăn lại là cây hái ra tiền của ông.
Dù có tin tôi hay không, mẹ cũng không dám thể hiện ra.
Bà chẳng thể thay đổi được điều gì.
Cho nên bà chỉ có thể tự lừa dối bản thân, rồi lừa dối cả tôi.
Mẹ im lặng đắp chăn cho tôi, tắt đèn rồi rời đi.
Tôi nhìn thấy ánh mắt đầy phức tạp của bà.
Tôi đoán, dù bà không hùa theo tôi, nhưng những lời tôi nói đã được bà ghi nhớ.
Sau khi đóng cửa lại...
Dù chỉ vì tò mò, bà cũng sẽ cúi xuống ngửi thử tay nắm cửa.
Rồi bà sẽ ngửi thấy mùi sắt gỉ hòa lẫn với mùi tanh của loài rắn.
Mùi đó rất rõ ràng, rất nồng.
Tanh hôi đến buồn nôn.
Mẹ sẽ tin tôi.
Tin rằng tôi không hề nói dối.
Con trăn ấy rõ ràng biết mở cửa, nhưng ngoài tôi ra, nó chưa từng để bất kỳ ai trong nhà nhìn thấy.
Nó che giấu quá giỏi.
Đó là một con trăn đầy mưu mô.
Động vật có thể có tâm cơ còn sâu hơn con người sao?
Chắc nó thật sự sắp thành tinh rồi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất