Trăn Khổng Lồ Cực Hot

Chương 4

Chương 4
Khi tôi kể chuyện này với người lớn, chẳng một ai chịu tin.
Động vật biết dùng bảng nút giao tiếp dành cho thú cưng không phải vì chúng hiểu âm thanh phát ra có ý nghĩa gì.
Con người chỉ lặp đi lặp lại việc huấn luyện để chúng ghi nhớ nút nào tương ứng với hành động nào.
Ấn “Ăn cơm”, sẽ có thức ăn.
Ấn “Chơi đùa”, sẽ có đồ chơi.
Đó chỉ là một kiểu ghi nhớ bằng sự liên kết.
Nhưng tôi nói con trăn cứ liên tục bấm nút “Lột da”, phát ra âm thanh đồng âm khiến người ta rợn tóc gáy, thì ai cũng bảo là không thể.
Ông nội nói:
“Bộ não nó bé tí như vậy, sao nó biết chữ ‘chết’ là gì được?”
Bà nội cũng phụ họa:
“Con bé này xem hoạt hình nhiều quá rồi, suốt ngày nghĩ mấy chuyện linh tinh.”
Tôi cuống đến đỏ bừng cả mặt.
“Là thật mà! Trong phần bình luận video còn có người nói Ni Ni thông minh như vậy, phải mau đưa nó đi học đại học, đừng để lỡ mất tài năng của nó. Nó thật sự hiểu ý nghĩa đó!”
Bố tôi đang quay video, thấy tôi nói quá lớn, làm hỏng đoạn ghi hình, liền nổi giận quát:
“Nếu nó thật sự thông minh như vậy, ngày mai mày nghỉ học luôn đi! Đỡ phải phí tiền tao nuôi mày. Nuôi một con trăn còn có ích hơn nuôi mày!”
Tôi sợ đến bật khóc.
Nước mắt cứ trào ra không ngừng, nhưng vì không dám phát ra tiếng, tôi chỉ biết cắn chặt môi. Nước mắt với nước mũi nghẹn vào cổ họng, khiến tôi ho đến đỏ cả mắt.
Mẹ nghe thấy động tĩnh liền chạy từ trong bếp ra, ngồi xổm xuống vỗ lưng cho tôi. Đôi mắt bà cũng đỏ hoe vì xót con.
Đúng lúc ấy, chiếc loa vẫn phát bản nhạc nền vui nhộn đang nổi trên mạng.
Con trăn khổng lồ uốn mình theo điệu nhạc, lắc lư nhịp nhàng. Bố tôi cầm điện thoại quay vô cùng chăm chú.
Ông bà nội đứng bên cạnh, tươi cười nhìn nó.
Khung cảnh ấy giống như họ mới là một gia đình hạnh phúc.
Còn con trăn kia mới là đứa con ruột của bố.
Nó càng ra sức uốn lượn thì càng nhận được vô số lời khen ngợi. Không cần nhìn tôi cũng biết, lúc ấy nó hẳn đang vô cùng đắc ý.
Mẹ nhìn họ một cái rồi dắt tôi vào bếp.
Ngôi nhà rộng hơn hai trăm mét vuông, nhưng chỉ có căn bếp là không gian thật sự thuộc về mẹ.
Ngoài bà ra, chẳng ai bước vào nơi này.
Ngày nào mẹ cũng ở đây lo bố bữa cơm cho cả nhà, dọn dẹp, làm việc nhà. Có lẽ thời gian bà làm việc còn dài hơn một người đi làm bình thường.
Mẹ rất vất vả.
Nhưng ngoài tiền sinh hoạt, số tiền mẹ có thể tiêu mỗi tháng chắc còn chưa bằng một phần tư chi phí nuôi con trăn.
Mẹ là người cam chịu, hiền lành và yếu đuối.
Nhưng bà rất yêu tôi.
Chỉ là vì tôi không được coi trọng, nên bà cũng không dám thể hiện tình yêu ấy quá rõ ràng.
Mẹ lau nước mắt và nước mũi cho tôi, nhẹ giọng hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Khi nghe tôi kể rằng, lúc chỉ có hai đứa ở cùng nhau, con trăn cứ liên tục bấm nút “Lột da”, phát ra âm thanh “S… S… S…”, mẹ khẽ nhíu mày.
Giữa đôi chân mày là sự lo lắng và phức tạp khó tả.
Mẹ ôm tôi thật chặt.
Vòng tay bà siết rất mạnh, nhưng giọng nói lại mềm mại và bất lực.
“Đừng nghĩ lung tung. Có khi nó chỉ thấy vui thôi. Một con trăn thì làm sao biết chữ ‘chết’ có nghĩa gì được?”
Tôi hiểu.
Lại là như vậy.
Mẹ muốn tin tôi, nhưng lại không dám tin.
Hơn nữa, chuyện động vật thành tinh nghe cũng quá mức ly kỳ.
Những việc con trăn làm với tôi, chưa ai từng tận mắt nhìn thấy. Ai cũng nghĩ tôi còn nhỏ, lời nói không đáng tin.
Tôi thất vọng gật đầu.
Tôi đã hiểu rồi.
Có những chuyện, chỉ có thể một mình tôi đối mặt.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất