Trăn Khổng Lồ Cực Hot

Chương 5

Chương 5
Từ đó về sau, tôi rất ít khi ở một mình cùng con trăn trong cùng một không gian.
Tôi sợ màu vàng óng ánh trên người nó.
Sợ đôi mắt nâu đỏ.
Sợ chiếc lưỡi chẻ đôi luôn không ngừng thè ra.
Nhưng chỉ mình tôi né tránh thì chẳng có tác dụng gì.
Cả ngôi nhà này đều là lãnh địa của nó.
Nó có thể tự do bò đến bất cứ nơi đâu.
Nó không thích ở trong căn phòng thú cưng rộng rãi, được trang trí đẹp đẽ dành riêng cho mình.
Nó chỉ thích những nơi có người.
Phòng khách.
Ban công.
Phòng ngủ.
Đặc biệt là phòng của tôi.
Quần áo bị nó bò qua sẽ ám đầy mùi tanh của rắn.
Vì thế ở trường, tôi thường xuyên bị người khác bịt mũi tránh xa.
Bạn cùng bàn còn vẽ hẳn một đường ranh giới, không cho tôi chạm vào đồ của cô ấy.
Đến cả chó mèo hoang cũng vòng đường khác mỗi khi nhìn thấy tôi.
Bị cô lập.
Bị bắt nạt.
Bị ghét bỏ.
Tất cả khiến việc học của tôi ngày càng sa sút, thành tích mãi không khá lên được.
Vì học kém, tôi thường xuyên bị mắng.
Bố và ông bà nội cũng càng không thích tôi hơn.
Nhưng chẳng ai từng nghĩ cho tôi.
Không ai vì con trăn làm phiền tôi mà hạn chế hành động của nó.
Bởi nó có thể kiếm tiền.
Cho nên, nó làm gì cũng đúng.
Còn tôi...
Vốn dĩ đã không được yêu thương.
Lại chẳng có ích bằng một con trăn.
Bị người nhà xem như không tồn tại đã trở thành chuyện quá đỗi bình thường.
Tôi căm ghét cuộc sống như thế.
Mỗi lần về nhà, tôi đều tránh con trăn thật xa.
Lúc làm bài tập, tôi cố ý khóa cửa phòng, không cho nó vào.
Nhưng nó lại cuộn mình trước cửa, dùng thân thể không ngừng đâm vào cánh cửa.
Nó cố chấp muốn bước vào phòng tôi.
Muốn xâm chiếm lãnh địa duy nhất thuộc về tôi.
Bố nhìn thấy con trăn húc cửa, sợ nó làm tróc mất lớp vảy quý giá, lập tức mở toang cửa phòng tôi.
Cánh cửa bị đẩy mạnh đến mức đập vào tường phát ra một tiếng rầm.
“Ở nhà mà khóa cửa làm gì? Sau này không được đóng cửa nữa.”
Tôi ngồi trước bàn học, quay đầu lại.
Đập vào mắt tôi là gương mặt dữ tợn của bố.
Và con trăn đang thong thả bò vào phòng.
Hai kẻ thống trị mà tôi sợ hãi nhất trong căn nhà này.
“Con đang làm bài tập, bố. Ni Ni vào sẽ làm con mất tập trung.”
Tôi cố gắng uyển chuyển nói ra rằng mình cần một không gian yên tĩnh.
Bố khinh thường đáp:
“Ngày nào cũng làm bài tập, thế mà thi được có mấy điểm? Rải nắm gạo lên bài thi, con gà mổ còn được điểm cao hơn mày.”
Tôi không dám cãi.
Tôi học kém.
Bị mắng là chuyện hiển nhiên.
Thấy tôi rơi nước mắt, giọng bố dịu đi đôi chút.
“Cứ để nó chơi trong phòng. Rắn có phát ra tiếng đâu, không làm phiền mày được.”
Bên ngoài vọng vào tiếng tivi và tiếng ông bà nội trò chuyện.
Trong phòng, con trăn chậm rãi bò qua bò lại.
Mùi tanh của rắn nồng nặc đến nghẹt thở.
Đôi mắt nâu đỏ của nó nhìn chằm chằm vào tôi.
Nó quấn quanh chân tôi, rồi men theo chân bàn bò lên mặt bàn học, đè lên sách vở và đồ dùng học tập.
Trong hoàn cảnh như thế, tôi căn bản không thể nào học được.
Đây không phải là chuyện con trăn có phát ra tiếng hay không.
Mà là từ khi cánh cửa ấy bị mở ra, tôi đã không còn bất kỳ không gian riêng tư nào nữa.
Con trăn cũng không giống những thú cưng nhỏ bé khác, ngoan ngoãn nằm yên một chỗ.
Nó thích nhất là lén bắt nạt tôi khi không có ai nhìn thấy.
Nó thích nhìn tôi tức giận mà chẳng thể làm gì được nó.
Mỗi lần như vậy, nó đều vô cùng đắc ý.
Chiếc lưỡi rắn không ngừng phát ra tiếng xì xì như đang khoe khoang chiến thắng.
Nhưng dù nó bò loạn khắp nơi hay cố tình quấy rối tôi học bài, tất cả đều diễn ra trong im lặng.
Sự khiêu khích của nó không một tiếng động.
Nó giẫm đạp lên tất cả những gì ít ỏi tôi còn có, dưới ánh mắt xảo quyệt của mình.
Tôi căm hận đến tận cùng.
Nhưng tôi không có cách nào bảo vệ bản thân.
Bố đã ra lệnh không được đóng cửa.
Và tôi chẳng thể thay đổi điều gì.
Tôi đã mất đi cả quyền được đóng cánh cửa phòng mình.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất