Trăn Khổng Lồ Cực Hot

Chương 6

Chương 6
Lúc con trăn muốn vào phòng, bố lại mắng tôi làm bài tập mà còn đóng cửa, nói ở trong nhà mà cứ lén lén lút lút.
Đến nửa đêm, con trăn khổng lồ xông vào phòng, dùng thân mình đo đạc cơ thể tôi, bà nội lại trách tôi ngủ mà không khóa cửa.
Dường như bất kể chuyện gì xảy ra, người sai mãi mãi chỉ có mình tôi.
Nhưng tôi đã khóa cửa rồi.
Tôi thật sự đã khóa cửa rồi.
Tôi nằm cuộn mình trong chăn, nhắm chặt mắt, cả người run rẩy. Tức giận, tuyệt vọng, đau lòng đến mức không sao ngủ nổi.
Giữa màn đêm, từ phía cánh cửa lại vang lên tiếng ổ khóa bị vặn.
Cạch... cạch...
May mà tôi nghe lời mẹ, sau khi mẹ đi ra ngoài đã khóa trái cửa. Từ bên ngoài sẽ không thể mở được.
Nhưng cũng vì khóa trái cửa...
...nên con trăn khổng lồ muốn vào phòng cứ liên tục thử mở.
Cạch... cạch...
Âm thanh rất khẽ, nhưng trong đêm tối yên tĩnh lại rõ ràng như đang vang ngay sau gáy tôi.
Tôi cố ép mình mặc kệ, nhưng sự chú ý hoàn toàn mất kiểm soát, dần dần bị tiếng ổ khóa xoay kia chiếm trọn.
Cạch... cạch...
Âm thanh ấy cứ quấy đảo trong đầu tôi, như đang cào xước từng chút một, ngày càng lớn hơn.
Con trăn kia dường như rất nóng lòng muốn nuốt chửng tôi.
Nó không muốn chờ thêm nữa.
Lòng tham của nó càng lúc càng lớn. Chỉ bắt nạt tôi thôi đã không đủ nữa, chỉ có ăn thịt tôi, xóa sổ tôi hoàn toàn, mới khiến nó thỏa mãn.
Tôi chợt nhớ gần đây bố thường nói, con trăn không còn ăn nhiều như trước nữa.
Ngày xưa mỗi bữa cho nó ba mươi cân thịt bò, nó đều ăn sạch sẽ.
Bình thường còn cho ăn thêm ếch, cá vàng và vài con vật nhỏ làm đồ ăn vặt.
Nhưng khoảng thời gian gần đây, nó ăn ngày càng ít.
Việc nó chán ăn là chuyện bố rất để tâm, cứ nhắc đi nhắc lại, cả nhà ai cũng biết.
Lúc này, nghe tiếng nó càng lúc càng nóng nảy vặn tay nắm cửa, tim tôi đập loạn mấy nhịp.
Bởi cuối cùng tôi cũng hiểu ra...
Nó không phải không ăn.
Nó chỉ đang chuẩn bị để ăn một con mồi lớn hơn, cố ý để bụng đói.
Tôi co rúm người lại, run lên bần bật, cúi gập lưng, nước mắt trào ra.
Vì quá sợ bị nó ăn thịt, tôi bất chấp nguy cơ chọc giận bố, bật dậy đứng trên giường hét lớn:
“Bố! Bố mau ra xem đi! Con trăn đang mở cửa phòng con!”
Tôi hét rất to, lặp đi lặp lại không ngừng.
Tôi không dám chạm vào cửa, sợ con trăn giật mình bỏ đi. Tôi chỉ có thể hét thật lớn, gọi mọi người đến tận mắt nhìn thấy nó đang mở cửa.
Chắc chắn nó không hiểu tôi đang nói gì.
Chỉ cần tôi không động vào cửa, nó sẽ không bỏ đi.
Chỉ cần bố và mọi người nghe thấy tiếng tôi chạy đến...
Chỉ cần họ nhìn thấy con trăn vẫn đang bám trên cửa...
...thì sẽ biết tôi không hề nói dối.
Tôi gọi đến lần thứ ba, cuối cùng cũng nghe thấy bên ngoài có tiếng mở cửa.
Ngay sau đó, một vệt sáng len qua khe cửa, xòe rộng như chiếc quạt giấy.
Cánh cửa bị đẩy bật ra.
Đập vào mắt tôi là gương mặt đầy giận dữ của bố.
“Cái đồ xui xẻo, nửa đêm nửa hôm mày gào khóc cái gì!”
Chát!
Tôi còn chưa kịp phản ứng, bố đã lao tới, giáng thẳng một cái tát thật mạnh lên mặt tôi.
Trong khoảnh khắc, tai tôi ù đặc, trước mắt mờ đi. Tôi bị đánh ngã ngồi xuống giường, ôm lấy gò má bỏng rát nhìn ra ngoài.
Bên cửa đâu còn con trăn khổng lồ nào nữa.
Chỉ có ông nội, bà nội với vẻ mặt khó coi, và mẹ đang sốt ruột đứng đó.
Trái tim tôi lạnh ngắt.
Lẽ nào...
Con trăn thật sự nghe hiểu tiếng người?
Nó biết tôi đang gọi mọi người tới xem, nên đã buông tay nắm cửa trước...
...rồi bò sang chỗ khác.
Tôi như nhìn thấy lúc này nó đang ngẩng cao đầu, thong dong bò trong phòng khách, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nước mắt tôi rơi từng giọt lớn.
“Trên cửa... trên cửa chắc chắn vẫn còn mùi của nó...”
Nhưng vô ích.
Những người lớn bị đánh thức giữa đêm vì một chuyện mà họ cho là "vô cớ" không còn kiên nhẫn nghe tôi giải thích.
Hoặc có lẽ họ biết tôi không nói dối, nhưng không muốn vì chuyện nhỏ này mà mất thời gian.
Bố mắng một câu “đồ mang vận xui” rồi quay về phòng ngủ.
Mẹ cũng bị cái tát bố đánh tôi làm cho sợ hãi.
Tôi thấy mẹ quay đầu nhìn con trăn lớn trong phòng khách, trong mắt lóe lên sự phẫn nộ.
Mẹ biết tôi không phải đứa trẻ nghịch ngợm.
Đêm nay, tôi đã hai lần liều mình chọc giận bố, chắc chắn không phải vô cớ.
Mẹ biết tôi thật sự đã nghe thấy tiếng con trăn mở cửa.
Mẹ nhiều lần lấy hết can đảm, muốn nói rồi lại thôi.
Nhưng cuối cùng...
Mẹ vẫn phải cúi đầu.
Mẹ vội vàng đi theo sau bố.
Mẹ không dám ở ngoài quá lâu, phải nhanh chóng trở về phòng ngủ, nếu vào trễ sẽ lại bị mắng.
Cho dù muốn đứng ra bảo vệ tôi, cũng không thể làm vào lúc bố cần nghỉ ngơi.
Tôi chỉ có thể nuốt nước mắt, chịu đựng cơn đau rát trên mặt, tự mình đóng cửa, tự mình bảo vệ bản thân.
Đêm hôm ấy, tôi thức trắng.
Bởi tôi có linh cảm...
Một đứa trẻ không ai để tâm như tôi, rất nhanh sẽ bị con trăn khổng lồ hại chết.
Có lẽ...
Ngay cả khi tôi chết đi, ngoài mẹ ra, cũng sẽ chẳng có ai đau lòng.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất