Chương 6
Suốt một tháng liền, Lục Yến Châu không hề về nhà.
Lần gặp lại tiếp theo là trong bữa tiệc đoàn viên Trung Thu. Hai bên cha mẹ và các bậc trưởng bối đều có mặt.
Điều tôi không ngờ nhất là Lục Yến Châu lại ngang nhiên đến mức dẫn theo Triệu Noãn Noãn.
Hai người ngồi xuống ngay bên cạnh tôi.
Không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng.
Mẹ Lục nhìn cô gái đang cúi đầu ngoan ngoãn nhưng rõ ràng đã trang điểm rất kỹ, cất tiếng hỏi:
“Yến Châu, cô bé này là ai vậy?”
Lục Yến Châu trả lời qua loa:
“Một người bạn. Người thân của cô ấy không ở đây nên con tiện đưa cô ấy tới ăn cùng cho vui.”
Bố mẹ tôi thoáng hiện vẻ lo lắng, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn tôi.
Tôi bình thản gắp món đậu phụ sốt gạch cua mà Niệm Niệm thích vào bát con bé, không nói lấy một lời.
Những người họ hàng khác ai nấy đều cúi đầu ăn cơm, chẳng ai dám lên tiếng.
Dường như Lục Yến Châu hoàn toàn không nhận ra bầu không khí kỳ lạ, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Triệu Noãn Noãn.
Sắc mặt bố Lục tối sầm, đôi đũa trong tay ông gần như sắp bị bẻ gãy.
Mẹ Lục lúng túng lườm con trai một cái.
Đúng lúc đĩa cá hấp được xoay đến trước mặt tôi, bà vội cười lấy lòng:
“Tri Nguyệt, con thích ăn cá mà, ăn nhiều một chút.”
Nghe vậy, theo phản xạ, Lục Yến Châu gắp một miếng thịt bụng cá đặt vào bát tôi.
Tôi nhẹ nhàng đưa tay che miệng bát lại.
Ánh mắt của cả bàn ăn lập tức đổ dồn về phía tôi.
Thấy mọi người cũng đã ăn gần xong, tôi đặt đôi đũa xuống, dặn người giúp việc đưa Niệm Niệm ra ngoài trước.
Sau đó, tôi chậm rãi cất lời:
“Bố, mẹ, các cô chú, nhân lúc hôm nay mọi người đều có mặt, con có một chuyện muốn thông báo.”
“Con và Lục Yến Châu quyết định ly hôn. Luật sư của con đã soạn xong thỏa thuận ly hôn, chỉ cần hai bên xác nhận không có vấn đề gì thì có thể ký.”
Trong nháy mắt, cả phòng ăn im phăng phắc, đến tiếng kim rơi cũng nghe thấy.
Lục Yến Châu sững sờ:
“Lâm Tri Nguyệt, em đang nói linh tinh gì vậy?”
Anh bước sát lại, hạ thấp giọng:
“Có chuyện gì thì về nhà rồi nói.”
Tôi khẽ mỉm cười.
“Về nhà? Nhà nào cơ?”
Mẹ Lục vội vàng hòa giải:
“Tri Nguyệt, con đừng kích động. Có hiểu lầm gì thì đóng cửa bảo nhau, từ từ nói.”
Tôi cong môi cười nhạt.
“Mẹ, xin lỗi vì đã khiến mẹ thất vọng. Nhưng chuyện này không phải hiểu lầm.”
“Để con giới thiệu lại một lần nữa. Cô gái bên cạnh con trai mẹ tên là Triệu Noãn Noãn, là trợ lý của anh ấy.”
“Người con trai ngoan của mẹ vì cô ta mà sống ly thân với con, hết lần này đến lần khác đứng ra bảo vệ cô ta, còn công khai đưa cô ta đến những nơi đông người để làm nhục con.”
“Giờ đến cả bữa cơm đoàn viên của gia đình cũng phải đưa cô ta theo. Chẳng phải là đang nhắc con nên nhường chỗ cho cô ta sao?”
Nghe xong, bố Lục đập mạnh xuống bàn.
“Đồ hỗn láo! Mau lập tức đuổi người phụ nữ này ra ngoài!”
Triệu Noãn Noãn sợ đến tái mét mặt.
Có lẽ thấy cô ta bị dọa, Lục Yến Châu càng lạnh mặt hơn.
“Con và cô ấy chỉ là quan hệ công việc, không hề vượt quá giới hạn.”
“Hôm nay cũng là con chủ động mời cô ấy tới.”
“Mọi người có thể trách con, nhưng không được sỉ nhục cô ấy.”
Bố tôi bước đến trước mặt anh, giọng đầy tức giận.
“Được lắm, cậu giỏi thật.”
Mẹ Lục vội vàng chen vào hòa giải.
“Thông gia đừng nổi nóng. Tôi nhất định sẽ bắt Yến Châu cho Tri Nguyệt một lời giải thích.”
Lục Yến Châu vẫn cứng rắn:
“Con không thẹn với lương tâm, chẳng có gì cần phải giải thích.”
Tôi gật đầu, giọng bình tĩnh.
“Nếu anh đã nói vậy, thì em nghĩ giữa chúng ta cũng chẳng còn lý do gì để tiếp tục nữa.”
“Em và Niệm Niệm không cần một người chồng, một người cha luôn đặt người khác lên trên gia đình mình.”
Nói xong, tôi khẽ cúi đầu chào mọi người rồi dắt con gái rời đi.
Một vầng trăng tròn treo cao giữa bầu trời.
Ánh trăng bạc sáng vằng vặc phủ khắp nhân gian, khiến mọi cảm xúc cố che giấu đều không còn chỗ để trốn.
Niệm Niệm nhận ra điều bất thường, nắm chặt tay tôi.
“Mẹ ơi, mẹ sao thế?”
Tôi dịu dàng xoa đầu con.
“Mẹ không sao.”
Chỉ là tự tay khoét bỏ phần thịt đã mục nát trong tim mình mà thôi.
Đau một lúc còn hơn để nó thối rữa suốt cả đời.