Vu Nhai thản nhiên nói:
- Ngươi tin cũng được, không tin cũng thế, dù sao ngươi nhất định sẽ bị
tiêu diệt, bị Thí Thần Ma Nhẫn cắn nuốt. Ta vốn định chừa lại linh thể
cho ngươi, đáng tiếc tứ vô ơn như ngươi không nên được giữ lại, không
chừng ngày nào đó sẽ bị ngươi đâm dao sau lưng.
Vu Nhai tiếp tục đi tới. Những gì cần nói đã nói hết, Vu Nhai không cần thiết lãng phí thời gian nữa.
Diệt Thần Ma Nhẫn hừ lạnh một tiếng:
- Hừ! Thế giới bên ngoài có đúng như ngươi đã nói không thì chờ ta nuốt
ngược Thí Thần Ma Nhẫn, tùy tiện một nhân loại khống chế, tự mình đi ra
ngoài xem là được. Nhân loại đê tiện, ngươi chết đi.
Suy nghĩ của Diệt Thần Ma Nhẫn giống Cổ Đế Long Linh lúc trước, muốn làm chủ nhân của nhân loại.
Diệt Thần Ma Nhẫn vẫn không hề sám hối, không có tình cảm gì với Cổ Ma tộc. Diệt Thần Ma Nhẫn ích kỷ.
Keng!
Mười mấy con rối hình người lao đến, nhanh chóng va chạm với Vu Nhai.