Mệnh hồng thần binh đều khó giải, đây chính là hiện thực, cũng không có gì ghê gớm.
Cổ Đế Long Linh tiếp tục bảo:
- Thật ra không biến thành ngôi sao càng tốt, ngươi có thể tiếp tục hóa
thân Thí Thần binh linh, chiến đấu cùng Vu Thuấn. Chẳng lẽ ngươi học một lần là đã đủ sao? Ngươi cho rằng hiện tại ngươi đủ sức đao đạo thành
thánh?
Mắt Vu Nhai lóe tia sáng, hắn giật mình phản ứng lại. Hắn không nên
nhanh chóng mở kết cho Thí Thần Ma Nhẫn, Vu Nhai cần tiếp tục cùng Vu
Thuấn chiến đấu, cần đao đạo thành thánh, cần biến càng mạnh hơn.
Vu Nhai nói:
- Ừm!
Cái gì đúng là kinh khủng, tuy ta học được rất nhiều nhưng cũng khó hiểu được. Ta cần ôn tập, tu luyện cho kỹ.
Vu Nhai ngồi xếp bằng, đang định ôn lại những chuyện lúc trước chợt nhớ cảm xúc của Thí Thần Ma Nhẫn.
Vu Nhai xin lỗi:
- Thí Thần Ma Nhẫn, xin lỗi, e rằng ta phải tiếp tục tu luyện. Nếu ngươi không muốn thấy quá khứ lặp lại mãi thì hãy cắt đứt liên kết với ý thức của ta đi.
Khi binh linh thấy Vu Nhai biến thân thành bọn họ trải qua các cuộc thất bại thì rất đau khổ. Giống như Khắc Liệt Luân Tư suýt phát cuồng, mãi
khi Vu Nhai thật sự giúp mở gút thì mới liên kết ý thức với nhau.
Tuy rằng chỉ là huyễn ảnh, tuy rằng chỉ là hư ảo nhưng vẫn cho các binh