Vu Nhai thầm nhớ kỹ ân tình
của Độc Cô Thanh Hải, hắn nói xong chắp tay với đám binh sĩ Nghiêm Lôi,
nói câu bảo trọng rồi xuất phát.
Vu Nhai chợt nhớ một điều, mở miệng nói:
- Đúng rồi, đa quên quan tâm cảm nhận buồn bực của ngươi. Mặc ngươi trút hết với những người bên dưới đi, thời gian là ba giây.
Lời Vu Nhai nói khiến mọi người ngẩn ngơ, không hiểu ra sao.
Chợt có tiếng gầm ngút trời:
- Grao!
Thanh âm chấn nhiều người tay chân mềm nhũn, da đầu tê dại. Giây sau
nhiều người chết lặng. Vu Nhai biểu hiện quá bắt mắt nên ma thú hắc ám
khổng lồ bị bỏ qua, nó biến thành quả cầu to không ngừng biến lớn. Như
Vu Nhai nói, sau ba giây quả cầu to và ma thú hắc ám tách ra đập vào đám người Lôi Khắc Thư thân vương.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hắc ám ngập trời che mắt mọi người, sau đó là vô số tiếng hét la khóc.
Ba giây sau.
Hắc ám chậm rãi tán đi, cảnh tượng địa ngục trần gian hiện ra trước mắt