Bọn họ đâu biết Vu Nhai biến thân cự long nhiều lần trong thế giới huyễn ảnh, sớm thói quen uy nhiếp của cự long. Vu Nhai thậm chí có thể mô phỏng uy nhiếp cự long, hắn
không sợ long hoàng trong huyễn ảnh chứ nói gì đến cự long băng hệ.
Vu Nhai vô tội hỏi:
- Chờ chút, ngươi muốn giết ta?
Vu Nhai làm bộ dáng giật mình nhớ ra cự long là phe địch.
Cự long băng hệ đáp:
- Không giết ngươi chẳng lẽ chờ ngươi tiếp tục nhục nhã cự long chúng ta sao?
Gia Lý Đốn định tấn công nhân loại này.
Vu Nhai ngây thơ vô tội nói:
- Nhục nhã? Ta nhục nhã cự long bao giờ?
Vu Nhai làm bộ dáng hắn ăn trứng rồng là thiên kinh địa nghĩa. Vu Nhai không dám diễn kịch tiếp nếu không thật sự sẽ ra cám.
Vu Nhai vội hét to:
- Chờ chút, chờ! Chẳng lẽ ngươi không muốn biết ta có được trứng rồng từ đâu sao? Để ta nói vị trí cụ thể, không chừng còn trứng rồng.
Cự long băng hệ ngần ngừ nói:
- Nói đi!
Gia Lý Đốn vẫn đang ngưng tụ lực lượng.
Vu Nhai thở phào, liếc hướng Hắc Ma Cự Thiên Hống. Sao hàng này còn chưa phá phong? Yếu quá, không chừng Hắc Ma Cự Thiên Hống không đánh lại cự
long băng hệ này. Phải làm sao đây?
Vu Nhai không có thời gian suy nghĩ nhiều, dù không đánh lại thì Hắc Ma
Cự Thiên Hống là chỗ dựa duy nhất của hắn, đành tiếp tục câu giờ.
Vu Nhai nhìn người ngồi trên lưng cự long băng hệ, nói:
- Thật ra ta ăn được trứng rồng phải nói là nhờ ơn người ngồi bên trên ngươi.
Gia Lý Đốn chớp mắt hỏi:
- Nhờ ơn hắn?
Cự long băng hệ phản xạ ngoái đầu lại.
Lam Thương Tử luôn im lặng, nhìn một người một rồng biểu diễn. Nhân loại bình thường bỗng nhiên chĩa đầu mâu hướng gã, Lam Thương Tử hơi nhíu
mày, rất là bực mình. Rất nhanh chân mày Lam Thương Tử giãn ra, có vẻ
thú vị, một con chó vô tri táp lung tng, buồn cười.
Lam Thương Tử mỉm cười nói:
- Nhờ ơn ta? Nhân loại, ngươi rất buồn cười, ngươi thật sự cách châm ngòi ly gián này có ích không?
- Hoặc là ngươi đang kéo dài thời gian chờ đợi ma thú của ngươi phá phong?
- Grao! Nhân loại . . .
Vu Nhai cắt ngang cự long băng hệ sắp nổi khùng, nhìn Lam Thương Tử chằm chằm.
- Lam Thương Tử, ngươi đúng là tự phụ, đã quên người từng gặp mặt. Ta