Mắt Hắc Ma Cự Thiên Hống đỏ rực gật mạnh đầu:
- Grao!
Tuy trong mắt Hắc Ma Cự Thiên Hống hưng phấn nhưng không nhiệt tình như
khi ăn trứng rồng. Hắc Ma Cự Thiên Hống cảm thấy dù nhân loại trên lưng
nó có Ám Hắc Ma Vân căn cùng lắm là một khúc nhỏ, Ám Hắc Ma Vân căn sớm
tuyệt chủng trong Mê Vụ sơn mạch, hoặc được ma thú cường đại bảo vệ sinh trưởng.
Nhưng rất nhanh Hắc Ma Cự Thiên Hống phát hiện nó sai, sai rất nhiều.
Đôi mắt đỏ thẫm nhìn một khúc Ám Hắc Ma Vân căn to, mỗi nhánh thô to.
Hắc Ma Cự Thiên Hống không dám tin vào mắt mình, là đồ giả sao?
- Như thế nào? Không muốn?
Vu Nhai cười thầmg trong bụng, Ám Hắc Ma Vân căn hấp dẫn sinh vật hắc ám rất lớn.
- Grao!
Không muốn mới lạ, mặc kệ là thật hay giả. Hắc Ma Cự Thiên Hống vươn đầu lưỡi to cuốn Ám Hắc Ma Vân căn vào trong, lực lượng hắc ám siêu tinh