- Chẳng lẽ ta đã sai? Cảm
ngộ tuyệt địa chỉ là đường nhỏ? Rừng Tinh Linh, Mê Vụ sơn mạch, mục tiêu muôn cảm ngộ Minh Huyễn cổ lâm trong Độc Cô gia cũng vậy sao?
Mặt Vu Nhai tái xanh:
- Đúng rồi, ta đang lữ hành, nhưng từ bắc bộ Kích Lĩnh thì bắt đầu không còn đơn thuần nữa, ta không còn giữ tâm tình của lữ hành giả.
Binh sĩ thủ quan hét to:
- Này, rốt cuộc ngươi có vào hay không? Hay ngươi là gian tế của Cổ Duệ chi dân?
Vu Nhai giật mỉnh tỉnh lại, miễn cưỡng cười nói:
- Ta không vào. Yên tâm, ta không phải gian tế gì, ta là kim bào Độc Cô gia. Cho hỏi ở đâu có bán ma thú bay?
Binh sĩ thủ quan càng cảm thấy tên này đáng ngờ, nhưng khi gã nhìn kim bào Độc Cô gia thì trợn tròn mắt.
Binh sĩ thủ quan làm sao có thể tùy tiện tiếp xúc tới kim bào? Dù có gặp thì người ta sẽ hĩnh mũi nhìn trời đi vào. Binh sĩ thủ quan vội xin
lỗi, chỉ rõ chỗ nào có ma thú bay, còn định bỏ tiền túi ra mua giùm. Vu
Nhai không chịu ăn bớt của bọn họ.
Vu Nhai mua một con Kiếm Điêu vội vàng bay hướng nam.
Binh sĩ thủ quan nói:
- Nghe bảo thế hệ trẻ Độc Cô gia đều trở về, sao vị đại nhân này đến rồi đi? Người này dù sao cũng là kim bào, có thể đừng núp trong đám đông
khoe mẽ được không? Sẽ hù chết người.
Vu Nhai cưỡi Kiếm Điêu mất mấy ngày trở lại Kích Lĩnh hành tỉnh, nơi ban đầu phát hiện bí mật ngọc bài lữ hành. Mấy ngày nay Vu Nhai sửa sang
lại suy nghĩ, càng cảm thấy hành động chuyên môn cảm ngộ tuyệt địa không sai nhưng không phải đường chính. Cảm ngộ tuyệt địa chỉ là phụ trợ, Vu