Lên trên nữa là bụng phẳng,
tạm gác sang một bên, phía trên nữa có thứ quan trọng hơn. Đó là gò bồng đào kế thừa từ Ngọc Nữ tộc, lúc trước Tiểu Mỹ mặc áo đã thấy rất to giờ nhìn lại càng to hơn. Không biết hai cục thịt cứng chắc cỡ nào mà chịu
được trọng lực không rớt xuống.
- Thật muốn cắn một miếng!
Đây là suy nghĩ bản năng của Vu Nhai, háo sắc thì háo sắc, dù sao lão tử vốn háo sắc.
Trên nữa là khuôn mặt nhỏ nhắn hé môi son. Vu Nhai chưa kịp phản ứng cái miệng kia sắp phát hiện tiếng hét. Không phải Tiểu Mỹ không chịu cho Vu Nhai nhìn mà là phản xạ tự nhiên, nàng thậm chí không chú ý tới đây là
Vu Nhai.
Bởi vì mặt Vu Nhai là khuôn mặt Mộc Nguy.
Sao Vu Nhai có thể để Tiểu Mỹ hét chói tai? Hắn vội chạy lên, bàn tay to che miệng nhỏ. Tiểu Mỹ vặn vẹo, đây là hành động bản năng. Tiểu Mỹ nổi
tiếng có sức mạnh lớn, Vu Nhai bất đắc dĩ vươn tray ôm nàng.
Vu Nhai vội nói:
- Tiểu Mỹ, ta là Vu Nhai, siêu lừa đảo của nàng đây!
Nghe giọng Vu Nhai, người Tiểu Mỹ cứng ngắc rồi chậm rãi mềm xuống,
không còn mâu thuẫn tâm lý gì. Cơ thể trần trụi chậm rãi dựa vào Vu