Tư Mã Tường chảy nước miếng, rất kích động nói:
- Hì hì hì, Ám Hắc Ma Vân căn, thật nhiều Ám Hắc Ma Vân căn. Không đúng, chắc không chỉ có Ám Hắc Ma Vân căn, nên có thứ khác tốt hơn mới đúng.
Có khi nào là dược vật viễn cổ? Sẽ là loại gì?
Chỗ này là hoàng cung, trừ Ám Hắc Ma Vân căn ra có lẽ còn thứ khác. Cung điện bị phủ bụi nhiều năm, không chừng sinh ra dược vật tuyệt phẩm mới. Bây giờ Tư Mã Tường nhìn di tích Cổ Ma tộc như ngắm mỹ nữ lõa thân.
Không ai quan tâm Tư Mã Tường trong trạng thái điên cuồng, mọi người
tiếp tục tiến lên. Cung điện im lặng, không có bất cứ sinh mệnh tồn tại.
- Chít chít!
Vu Nhai mới bước vào cung điện thì chợt nghe có tiếng chít chít phát ra
từ đầu ngón tay. Tiểu Hắc ngửi mùi Ám Hắc Ma Vân căn nên tỉnh dậy, chui
ra khỏi không gian giới chỉ. Mắt Tiểu Hắc sáng rực lao nhanh ra khỏi
chiếc nhẫn, kêu chít chít không dứt. Di tích Cổ Ma tộc như thiên đường