Vu Nhai cất huyền binh bản
mệnh đi, không để các binh linh và Thủy Tinh gặp mặt. Trời đã khuya, lát nữa sẽ sáng, là lúc nghỉ ngơi. Vu Nhai đang định nêu ý kiến nghỉ ngơi
thì bỗng cười tủm tỉm, làm Thủy Tinh mừng giùm hắn đột nhiên rợn gai ốc.
Thủy Tinh ôm người, hỏi:
- Ngươi muốn làm gì?
Vu Nhai cười gian, đôi mắt háo sắc nói:
- Nàng có nghe lời Tiểu Dạ dã nói đúng không? Nàng ấy từ bỏ cơ hội giúp
ta làm cái kia, kêu ta đến tìm nàng tức là biết chắc nàng sẽ giúp ta.
Xem . . .
Hiện giờ xung quanh không có Đan Đạo Hùng theo đuôi, Vu Nhai không kiêng dè gì với thê tử của mình.
Không khí tốt đẹp bị Vu Nhai phá tan tành.
- Giúp . . . Giúp gì?
Tất nhiên Thủy Tinh có nghe lời Vu Tiểu Dạ nói, khi thấy nàng rất bực
mình, tiểu tử thối này làm cách nào khiến đám nữ nhân chết sống đi theo