- Ta không có hỏi em gái
ngươi ấy. Ta không có hỏi chẳng lẽ ngươi không tự mình quyết định được
sao? Ngươi còn là tiểu hài tử sao?
Lan Quân Hi cả giận nói.
- Nhưng ta không phải là người lãnh đạo, không thể tùy tiện quyết định.
Nếu không sẽ bị một vài người cho rằng ta có rắp tâm khác.
Vu Nhai nhún vai.
- Ta nhường vị trí lãnh đạo cho ngươi được không?
Lan Quân Hi nổi giận. Vu Nhai nói vậy chính là châm chọc nàng. Cuối cùng nàng đã phát hiện ra, nam nhân này căn bản không phải là kẻ ngốc. Hắn
đang cố ý trả thù nàng. Bởi vì, từ đầu đến cuối nàng đều không tín nhiệm hắn. Đáng chết, sao lại có nam nhân như vậy? Hắn không thể nhường nữ
nhân một chút sao?
- Được rồi. . .
- Ngươi nghĩ thật hay. Ngụy Linh, ta không cần biết ngươi là người thế