Giám Trảm Quan nghênh ngang đi về phía Yến đại nhân và Hạng giáo quan.
Xung quanh, vô số tiếng cười nhạo Vu Nhai vang lên. Bách Tộc Vương chó
má gì chứ? Chém người của ngươi ngươi cũng không dám làm gì.
- Ha hả a...
Vu Nhai lại đột nhiên cười. Tiếng cười của hắn bị Giám Trảm Quan nghe rõ ràng. Không, tất cả mọi người ở trước cửa thành đều nghe thấy rõ ràng.
Thoáng cái, đám cao thủ cảm giác lông tóc dựng đứng. Ánh mắt Độc Cô
Chiến Huyền chợt trở nên ngưng trọng. Giám Trảm Quan đang chuẩn bị ra
tay.
Đúng vào lúc này, Thần Vương Giám Trảm Quan đột nhiên cảm giác được nguyên tố thời gian xung quanh đang chấn động...
- Nguy rồi, thần đạo thời gian...
Giám Trảm Quan theo bản năng kêu lên một tiếng. Đáng tiếc đã quá trễ.
Bởi vì thần đạo thời gian của Vu Nhai căn bản không phải hướng về phía
hắn. Hắn không có cách nào đưa ra phản ứng trước. Bởi vì cho dù là hắn