Sau khi nhìn thấy ánh mắt
công chúa Linh Vũ, Vu Nhai càng xác định suy nghĩ vừa rồi. Bây giờ hắn
là một diễn viên vĩ đại, chỉ như si ngốc nhìn công chúa Linh Vũ, sau đó
cầm chén rượu lên uống, mặt không biết đỏ bừng lên từ lúc nào.
- Họ Vu kia, ngươi điên rồi sao? Ngươi lại dùng nửa người dưới để suy nghĩ sao?
Thôn Thiên Kiếm Linh không thể nhịn được nữa, cuối cùng quát lớn.
Các Binh Linh lại hai mặt nhìn nhau. Thôn Thiên Kiếm Linh làm sao vậy. Ngay cả chuyện này cũng không nghĩ ra sao?
Các Binh Linh muốn giải thích giúp Vu Nhai, nhưng không biết vì sao, bọn họ đột nhiên liếc mắt nhìn nhau, sau đó không muốn giúp nữa. Thậm chí
có vài Binh Linh vốn còn muốn thảo luận suy nghĩ của Vu Nhai cho đám chỉ số thông minh thấp nghe, hiện tại bọn họ cũng không muốn thảo luận nữa. Tất cả trong lòng đều hiểu nhưng không nói ra, nở nụ cười mờ ám. Không
biết vì sao, bọn họ rất muốn thấy bộ dạng Vu Nhai cùng Thôn Thiên Kiếm