Nhưng lúc này, vẻ đẹp của
nàng lại có phần rất thương tâm. Trên gò má nàng, hai hàng nước mắt đang chảy dài. Vẻ đẹp thê lương như vậy càng khiến cho hắn thêm sợ hãi.
- Chuyện này... Nàng... nàng cứ tiếp tục. Ta... ta đi trước!
Trong nháy mắt, tức giận điên cuồng trong đầu Vu Nhai đã trực tiếp bị
hai hàng nước mắt này cuốn trôi đi mất, không thấy bóng dáng. Những lời
hắn thật sự muốn nói đều nói không nên lời. Cuối cùng hắn chỉ có thể đờ
đẫn, lắp bắp thêm vài từ, sau đó lao nhanh ra ngoài...
Mẹ nó. Thật sự không thể chịu nổi khi nhìn thấy nữ nhân khóc. Thậm chí
lúc này Vu Nhai cũng không ý thức được tại sao Kiếm Linh lại có thể có