Vu Nhai chỉ có thể tiếp nhận số phận bị Thần Hoàng hoàn toàn áp chế, trốn cũng không có cách nào trốn.
- Tiểu Hắc, ngươi có dám chiến đấu không?
Vu Nhai biết, trong chớp mắt khi bọn họ bị chấn động văng ra khỏi không
gian truyền tống, nhất định sẽ phải nghênh chiến. Hắn cảm nhận vị trí
của Tiểu Hắc một chút, sau đó nặng nề hét lên một tiếng.
Vừa rồi bọn họ đều tùy ý truyền tống rời đi, là theo phương hướng truyền tống trận đã thiết lập ban đầu mà rời đi. Bọn họ ở trong những truyền
tống trận khác nhau, tất nhiên không cùng phương hướng. Nhưng bây giờ
bọn họ phải tập hợp lại trước.
- Chít, chiến!
Tiểu Hắc chít lên một tiếng. Là ma thú nghịch thiên nó có gì không dám.
Cũng không cần thương thảo, Tiểu Hắc trực tiếp lóe lên, phóng về phía Vu Nhai. Vu Nhai cũng vậy. Thật ra bọn họ đều tập trung về một chỗ. Bọn họ phải tập trung lại trước khi Thần Hoàng xuất hiện. Đồng thời, bọn họ