- Ách, ta đã đáp ứng nàng như vậy lúc nào chứ?
Vu Nhai trợn trừng mắt nói.
- Có mà, có mà...
Không ngờ Nguyệt Lâm Sa lại nũng nịu nói. Nàng căn bản không để ý tới chân tướng sự việc thế nào. Nàng lại nói:
- Dù sao, nếu như tiểu binh chàng dám không theo ta sinh mười mấy hài
tử, ta nói cho chàng biết, ta sẽ truyền ra ngoài, nói phương diện kia
của chàng không được...
- Ta ngất. Nàng cũng quá độc ác đi? Không biết ban đầu là ai luôn cầu xin tha thứ.
Vu Nhai giống như bị đạp phải đuôi mèo nói.
- Ta không quan tâm. Dù sao nếu như chàng chết vậy sẽ do ta định đoạt. Chàng không cãi lại được, không chứng minh được...
Nguyệt Lâm Sa bá đạo nói. Nói xong, nước mắt nàng cũng không ngừng nhỏ
xuống. Sau đó nàng nhìn Vu Nhai chậm rãi đi về phía nàng, ôm chặt lấy
nàng.
- Yên tâm đi, ta sẽ không để cho nàng được như ý nguyện. Nếu nàng muốn thành lợn mẹ, vậy ta nhất định sẽ thành toàn cho nàng.
- Cần ta hỗ trợ gì không?
Nguyệt Lâm Sa khẽ nói.
- Không cần. Nếu như ta có thể thuận lợi trốn ra ngoài, ta sẽ thông báo cho Ma Thiên Chân Thần áp trận cho ta.
Vu Nhai nói.
- Thật ra ta có thể xuất binh.
- Ta đã phân tích cho đám người Ngọc Vấn Hiền hiểu rõ. Bây giờ còn không phải là thời cơ đại quyết chiến. Không cần miễn cưỡng. Bây giờ nàng lại là đại đế đế quốc Ma Pháp. Phải lấy đế quốc Ma Pháp của nàng làm trọng. Được rồi, ta đi trước...
Vu Nhai lại ôm chặt nàng, sau đó thân ảnh lóe lên, cả người đã biến mất ở trong tinh quang sáng chói dưới bầu trời đêm.
Nguyệt Lâm Sa ngơ ngác nhìn xung quanh trống rỗng, lại nhìn bầu trời sao yên tĩnh...
Chậm rãi, một thân ảnh xuất hiện. Đó chính là Thần Hoàng của đế quốc Ma Pháp. Chỉ nghe nàng nói:
- Đại đế, đại đế Vu Nhai nói không sai. Bây giờ nàng là đại đế đế quốc
Ma Pháp. Tất cả đều phải lấy đại cục làm trọng. Có nên chuẩn bị tốt tinh thần khi Vu Nhai đại đế không trở về hay không?
- Làm tốt chuẩn bị đại quyết chiến, nghênh đón Vu Nhai đại đế trở về.
Nguyệt Lâm Sa mỉm cười, nói như đinh đóng vào cột.
Ma pháp sư Thần Hoàng có phần sững sờ. Nguyệt Lâm Sa rốt cuộc tín nhiệm