- A...
Lại qua tám canh giờ.
A, lại tính thêm thời gian hai canh giờ hồi phục ban đầu và nửa canh giờ học phù văn, hiện tại hắn chỉ còn lại có một canh giờ rưỡi. Nhưng như
vậy cũng đủ rồi. Kế tiếp chỉ cần đẩy phù văn đến cực hạn là được.
- A, chuyện gì xảy ra vậy? Vì sao chỉ tăng một góc phù văn mà thôi? Tại
sao ta làm thế nào cũng không thể cảm ngộ được góc phù văn cuối cùng
vậy?
Lại qua nửa canh giờ, Vu Nhai không nhịn được nhíu mày. Nhưng sau khi
nói xong lời này hắn liền ngây ngẩn cả người. Sau đó hắn tiếp tục nói:
- Ta đã biết vì sao còn lại một góc phù văn cuối cùng rồi. Đúng vậy, khi ta lĩnh ngộ được góc thứ 197 sẽ biết...
Đúng vậy, thời điểm Vu Nhai lĩnh ngộ góc phù văn thứ 197 mới biết được phù văn cũng giống binh trận, đều là con số 198 này.
Đương nhiên, cho đến lúc này hắn mới ý thức được. Nhưng không biết vì
sao, dù làm thế nào, hắn vẫn không có cách nào lĩnh ngộ ra được một góc