- Ầm, bây giờ nàng thậm chí có thể cầm lấy kiếm giết ta... Ầm, để cho nàng trút hận trong bao nhiêu năm qua... Ầm, ầm, ầm...
Độc Cô Chiến Phong quỳ nói. Hắn không ngừng dập đầu về phía Vu Thiên
Tuyết. Mỗi lần hắn dập đầu đều sẽ vô số máu tươi bắn ra. Giọng nói của
hắn khàn khàn, nhưng mỗi từ mỗi chữ lại rõ ràng như thế.
Vu Thiên Tuyết bối rối. Nàng hoàn toàn không biết mình nên làm gì, nên nói gì cho phải.
Nhưng Độc Cô Chiến Phong đã bị thương nặng như vậy. Nếu hắn tiếp tục như vậy nữa, hắn sẽ chết...
- Ầm... Ta sai. Ta thật sự sai rồi. Trước đây ta nên toàn tâm toàn ý đối với nàng mới phải. Cho dù không có Vu Nhai, ta cũng nên đưa nàng quay
về Độc Cô gia. Ta đã sai... Ầm, cho nên, nàng có thế để cho Vu Nhai trở
về không? Hiện tại bảo hắn trở lại Độc Cô gia. Không cần hắn lấy họ Độc
Cô, chỉ cần hắn đẩy lùi kẻ địch... Ầm, ầm, ầm...
Độc Cô Chiến Phong không biết đã dập đầu bao nhiêu lần.
Vu Thiên Tuyết vốn là người mềm lòng. Vẫn là câu nói kia, nàng chỉ là nữ nhân truyền thống bình thường, tính cách như vậy khó có thể thay đổi.
Độc Cô Chiến Phong nói như vậy, nàng thoáng cái liền cảm thấy nên tha thứ cho hắn. Hắn đã chân thành như vậy...
Nhưng khi câu nói kế tiếp xuất hiện, mặt nàng lại trở nên trắng bệch.