Hắn muốn bảo vệ người và kiếm phía dưới.
Khi Đoạn Thiên Nhất Kiếm hoàn toàn tiêu hao hết, Vu Nhai đã đứng thẳng
chân. Hắn đứng ở bên cạnh Tiểu Hắc và Độc Cô Chiến Huyền bị hắn chôn sâu vào trong lòng đất. Lá chắn đại địa cực lớn giống như bị thiêu đốt đỏ
hồng, bốc hơi.
Vu Nhai vẫn giơ tấm lá chắn lớn, trợn trừng mắt dường như xuyên qua mặt
lá chắn nhìn lên trên bầu trời sao. Độc Cô Chiến Huyền và Tiểu Hắc lại
nhìn hắn, trong mắt ngây ra.
Yên tĩnh. Trong nháy mắt này toàn bộ Độc Cô Thần Thành trở nên yên tĩnh. Ngoại trừ các cao thủ bay trên không trung ra, không có ai biết kết quả sau cùng thế nào.
Về phần các Chân Thần, đương nhiên bọn họ biết kết quả. Nhưng bọn họ cũng rất yên lặng...
Đồng thời, đám người Kinh Hoàng cuối cùng đã chạy tới trước Độc Cô Thần Thành. Mỗi người đều dừng bước.
- Ma Thiên Chân Thần, mời chuẩn bị, mở ra con đường thông thiên...
Trong lúc mọi người vẫn chưa kịp phản ứng, trong lúc bất chợt giọng nói
Vu Nhai truyền ra. Âm thanh gần như truyền khắp toàn bộ đại lục Thần