Chương 313: Rốt cuộc mình là ai? (1)
Nương theo ánh lửa của đèn dầu, hắn nhìn thấy giữa phòng khách cũng có một pho tượng đá giống hệt với nhà bà thím từng thấy.
Lại gần xem, thật ra pho tượng này không tạc cả người mà chỉ có nửa trên của một người đàn ông, diện mạo của người đàn ông không rõ ràng, tóc rất dài, mặc áo choàng tay rộng, đường nét trên quần áo mượt mà, nhưng từ dưới mông thì không được khắc nữa, chỉ có cái bệ hình tròn hơi rộng ra.
Truyện "Trò Chơi Suy Diễn (Dịch) Chương 313: Rốt cuộc mình là ai? (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này