Chương 314: Rốt cuộc mình là ai? (2)
Theo thói quen, hắn quan sát xung quanh trước, căn phòng này được dọn dẹp sạch sẽ, đèn dầu chiếu sáng một khoảng, hắn đoán bà Lý rất nhớ cháu trai nên thường quét dọn chờ cháu trai về, chỉ là dù cháu trai của bà vẫn còn sống thì giờ cũng đã hơn sáu mươi tuổi, đã già rồi.
Quan sát thấy không có gì khả nghi nhưng Dư Hạnh cũng không đi ngủ ngay, hắn tắt đèn rồi nghiêng tai lắng nghe, mãi đến khi nghe thấy tiếng bà Lý ở sát vách đóng cửa, tắt đèn thì mới bò lên giường.
Truyện "Trò Chơi Suy Diễn (Dịch) Chương 314: Rốt cuộc mình là ai? (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này