Chương 157. Nương môn bại gia
“Ta xin lỗi Nhan gia, là ta sai rồi, ta đáng chết.” Phùng Anh vừa lau giày vừa tát cho mình mấy bạt tai.
“Đừng đánh mình mạnh như vậy. Dù nói thế nào thì ngươi cũng là một con chó bên cạnh ta. Đánh nó tàn tật, ta sẽ đau lòng lắm.” Nhan Hùng nheo mắt hưởng thụ cảm giác Phùng Anh giống như con chó vẫy đuôi mừng chủ.
“Nhan gia, cứu ta.” Phùng Anh một lần nữa cầu khẩn.
Truyện "Trọng Sinh Quật Khởi Hương Giang (Dịch) Chương 157. Nương môn bại gia" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này