“Hả?” Liên Thủ Tín há to miệng, hắn cũng đoán được tiền công của hắn
không còn lại bao nhiêu, nhưng không nghĩ tới hắn lại còn thiếu tiền.
“Đã tiêu nhiều như vậy sao, cha còn ứng trước nữa?”
“Cha, con không lừa cha. Không tin, con tính lại cho cha xem.” Liên
Mạn Nhi không đợi Liên Thủ Tín nói cái gì đã kêu tiểu Thất cầm bàn tính.
Trên giường gạch xếp cái bàn nhỏ, người một nhà ngồi một vòng vây
quanh bàn. Liên Mạn Nhi cầm sổ sách đối chiếu với Liên Thủ Tín, tiểu
Thất lạch cạch gẩy hạt bàn tính.
Kết quả cuối cùng đương nhiên giống như Liên Mạn Nhi vừa mới nói.
Liên Thủ Tín sờ đầu mình. Liên Mạn Nhi đương nhiên không lừa gạt hắn, đằng sau mỗi một số trong sổ sách đều có vòng hắn vẽ. Bất tri bất giác