Người đầu tiên ghìm chặt cương ngựa là Trầm Lục bởi vì hắn nhìn thấy Liên Mạn Nhi.
Trầm Lục tuy ghìm ngựa, nhưng cái gì cũng không nói, chỉ dùng ánh mắt lướt nhìn khắp nơi, ánh mắt kia cũng không dừng lại trên người Liên Mạn Nhi lâu, dường như hắn chỉ vô tình dừng lại một thoáng.
Trầm Lục dừng lại, xe ngựa phía sau hắn tất nhiên cũng đều dừng lại.
Không có người phát lệnh, nhưng đội kỵ mã mở đường phía trước cũng yên
lặng dừng lại, nếu không chú ý kỹ, còn tưởng rằng bọn họ với Trầm Lục
dừng lại cùng một lúc.
“Lục gia, chỗ này có một gian cửa hàng, Lục gia có muốn vào uống chén trà nghỉ ngơi một chút không?” liền có tùy tùng khom người bẩm báo với
Trầm Lục.
Trầm Lục từ trên núi xuống, vừa mới uống trà xong. Một cửa hàng ở cái thôn nhỏ bé này thì có thể có nước trà hay điểm tâm gì lọt vào mắt Trầm Lục.
Người hỏi câu này là một trong những người tùy tùng có ánh mắt nhất bên người Trầm Lục.
Có thể được người có danh vọng mang bên người đương nhiên đều là
người khôn khéo. Những người này, cái khác có thể không biết, nhưng bản