Ads
Edit: Lê Thanh
Beta: Ly Ly
“Đúng là bánh bao.” Liên Mạn Nhi cười gật đầu.
“A.” Trầm Khiêm nâng cánh tay mập mạp lên sờ sờ cái mũi của
mình, “Thật đúng là bánh bao a.”
“Đương nhiên, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra không phải
sao.” Liên Mạn Nhi nói.
Đúng là liếc mắt một cái có thể nhìn ra, nhưng không thể tưởng
được mà thôi, Trầm Khiêm trong lòng lặng lẽ nói.
“Tại sao lại vẽ bánh bao?”
“Bởi vì thích a.” Liên Mạn Nhi đáp, “Cửa hàng nhà ta bán
bánh bao mà.”
“À…” Trầm Khiêm liếc nhìn bánh bao trên con Diều một chút.
“Bốn người chúng ta có hai con diều, vậy chúng ta thi đấu