Những lời này của Liên Mạn Nhi nói trúng tâm bệnh của Chu thị.
“Tiểu nha đầu chết bầm này, giờ ngươi còn học được chỉ cây dâu mắng
cây hòe, ngươi nói người nào ghen tị đỏ mắt?” Chu thị run tay chỉ vào
Liên Mạn Nhi nói, lại quay đầu nhìn Liên Thủ Tín, “Xem một chút, xem một chút, đây chính là ngươi dạy ra khuê nữ tốt. Ngươi không phải là đứa
con có hiếu ư, ngươi hiếu thuận như vậy à? Nhìn xem khuê nữ của ngươi
quở trách ta, đây còn không phải do ngươi dạy?”
“Hôm nay ngươi không cho ta vừa lòng, ta và ngươi không xong đâu, ta
liều cái mạng già này với ngươi!” Chu thị vừa mắng, vừa nhào vào người