***… … … ****
Hai hôm sau, ngô đã chín già hẳn. Liên Mạn Nhi do dự mấy hôm, cuối cùng vẫn là tâm hồn tham ăn chiến thắng.
“Mẹ, buổi tối chúng ta ăn ngô nhé.” Liên Mạn Nhi trở về nhà cùng Trương thị nói qua sau đó cầm một cái rổ trở lại vườn rau.
Mưa nắng đầy đủ giúp vườn cây tươi tốt, mấy cây ngô bên trong vườn
đều lớn lên rất tốt, cây nào cây nấy cao lớn, bắp ngô chắc mập, có cây
còn có tới hai ba bắp. Mỗi bắp ngô đều được bao lấy bởi một tầng vỏ bắp
xanh xanh, Liên Mạn Nhi chọn từng bắp, khẽ tách lớp vỏ bên ngoài ra lộ
ra lớp hạt căng mập bên trong, lại lấy ngón tay khẽ bấm vào hạt, cảm
giác sữa ngô vừa đủ, không non quá đó mới là bắp ngô đạt tiêu chuẩn, nấu lên ăn ngon nhất.
Nếu như ngô quá già thì không ngọt mà non quá thì lại khôg dẻo, kiếp