Ads
Edit: Lê Thanh
Liên Mạn Nhi nhìn nhìn Trương thị đã đi ra khỏi cửa, lại nhìn Liên
Thủ Tín tội nghiệp một chút. Nàng thoáng do dự chốc lát, liền ôm lấy mèo Đại Hoa, lướt qua Liên Thủ Tín đi ra ngoài.
“Mạn Nhi.” Liên Thủ Tín sốt ruột, vội vàng ngăn cản Liên Mạn Nhi.
Liên Mạn Nhi ngẩng đầu, nhìn thấy Liên Thủ Tín thân thể thoáng cúi xuống, ăn nói khép nép xem nàng.
“Mạn Nhi a, con giúp cha a.” Liên Thủ Tín nịnh nọt nói.
Liên Mạn Nhi liền quay mặt đi giơ tay vuốt tóc, không nhìn tới Liên Thủ Tín, tay kia sờ soạng hai chân mèo Đại Hoa.
“Cha, cha nói con giúp cha cái gì, cha muốn đem con cho Kim Tỏa nhà cô cả rồi phải không.”
“Mạn Nhi, cha đây không phải là…” Liên Thủ Tín muốn nói hắn đã không
đồng ý, nhưng hắn lập tức nhớ tới lời nói của Lý thị, còn có Trương thị
sau khi nghe hắn giải thích như vậy đã nổi giận, bởi vậy hắn vội vàng