Edit: An
Một tiếng mèo kêu cắt đứt lời của Trầm tiểu mập… cũng cắt đứt suy nghĩ của Liên Mạn Nhi.
Đại Hoa cong đuôi, dùng đầu đẩy ra một góc màn cửa mỏng, cong đuôi đi thẳng vào trong. Đi vào nhà, cảm thấy trong nhà có người lạ, Đại Hoa
cảnh giác đứng lại, kiêu ngạo nhìn Trầm tiểu mập một cái liền mất hứng
thú. Sau đó nhẹ nhàng lấy đà nhảy một cái, nhảy lên giường gạch, cọ vào
người Liên Mạn Nhi rồi nằm úp sấp trong nắng trên bệ cửa sổ, nhắm mắt
lại liền ngáy khò khò.
Ánh mắt Trầm Khiêm vẫn đi theo Đại Hoa.
“Tiểu Cửu ca, đây là mèo nhà bọn đệ, gọi là Đại Hoa.” Tiểu Thất giống như hiến vật quý nói với Trầm Khiêm.
“Đại Hoa à…” Trầm Khiêm lặp lại cái tên một lần, liền cười híp mắt.
“Thích ăn cá, có thể bắt chuột, Đại Hoa chính là một con mèo tốt.”