Liên Mạn Nhi nghe thấy Trầm tiểu mập bảo có lời muốn nói với nàng,
không nhịn được cẩn thận nhìn Trầm tiểu mập. Trên mặt Trầm tiểu mập lúc
này có vẻ trịnh trọng, còn có chút khẩn trương.
Tiểu hài tử xấu xa tiểu mập này rất mờ ám, Liên Mạn Nhi thầm nghĩ.
Hài người đi tới chỗ gần đó, đứng lại dưới một cây dương thụ.
“Nói đi, có chuyện gì vậy?” Liên Mạn Nhi liền nói.
“Mạn Nhi, cái đó, lần này ta có thể ra khỏi cửa là bởi vì ta đỗ kì thi huyện.” Trầm Khiêm liền nói.
“Bây giờ nhà của ngươi quản ngươi rất nghiêm sao.” Liên Mạn Nhi bỗng
nhiên tỉnh ra nói. Nhìn Trầm tiểu mập như vậy, nhất định là trong nhà
đặt quy định cho hắn rồi, muốn đạt tới một mục tiêu nào đó mới cho hắn
ra ngoài chơi đùa. “Lần trước Tam ca của ngươi tới, ngươi không đi cùng, có phải do đang ở nhà chuẩn bị thi hay không?”
Ừ.” Trầm Khiêm gật đầu, thấy mặt Liên Mạn Nhi lộ vẻ đồng tình, liền giải thích một câu, “Không ai ép ta, là tự ta muốn như vậy.”
Liên Mạn Nhi cũng không muốn nói gì, đối với Trầm tiểu mập mà nói, có chí khí, có mục tiêu là một chuyện tốt.
“Chuyện ngươi muốn nói với ta là chuyện này sao?” Liên Mạn Nhi cười