Nếu như Liên Thủ Tín không nhắc tới, LIên Mạn Nhi cơ hồ đã quên luôn Liên Kế Tổ.
“Đúng vậy, Kế Tổ có thi đỗ không, thi kiểu gì?”Trương thị nhìn Liên Thủ Tín một cái, cũng quay sang hỏi Ngũ lang.
“Kế Tổ ca có tới thi. . . . .hình như lúc đó không có phát huy tốt, thi không có đậu.”Ngũ lang liền nói.
Trong phòng mấy người cũng trầm mặc một hồi, cũng không có ai vì thế
mà thổn thức. Đã trải qua ngàn lần kinh nghiệm, Liên Kế Tổ lại một lần
nữa thi rớt, đã không còn làm cho người khác kinh ngạc. Liên Mạn Nhi
không biết người trong nhà nghĩ như thế nào, nàng cho là, Liên Kế Tổ căn bản không thích đi học, chẳng qua là đem đi học trở thành một loại nghề nghiệp, một loại nghề nghiệp có thể trốn tránh lao động, khoe khoang
thân phận hắn tài trí hơn người. Liên Kế Tổ thậm chí cũng không thèm để ý hắn có thi đậu hay không, hắn chỉ cần duy trì thân phận được nuôi dưỡng đi học.
“Dù sao. . . .Hiện tại phòng trên cũng đã tốt hơn, cũng từ từ thi đi, cuối cùng cũng có thể thi đậu. Có lẽ là do chưa tới thời điểm.” Trương
thị nghĩ một đằng nói một nẻo. Nàng là muốn an ủi Liên Thủ Tín.
“Kế tổ đứa bé kia, tâm tính cũng không hư hỏng, chính là do nuôi