Edit: Ngọc Hân
Beta: Tiểu Tuyền
Đoàn người đi qua, liền nghe thấy có người nghị luận phía sau.
“Làm người nhé, cái khác không nói quan trọng nhất chính là mệnh.
Mệnh tốt thì dù tình cảnh sa sút, đều có người giúp đỡ. Cũng giống như
chuyện này, nếu số mệnh không tốt thì đã rơi đầu rồi, nhưng mà mệnh tốt
nên người ta một sợi lông cũng không thiếu. Nhưng nếu mệnh không tốt thì muốn xin cơm cũng không có nơi để xin, còn mệnh tốt thì lúc nào cũng có đứa con trai tốt bằng lòng phụng dưỡng.”
Đã có người đi theo thở dài thồn thức.
Liên Mạn Nhi không khỏi nghiêng đầu nhìn Liên lão gia tử một cái.