Chương 3 Giết người rồi!
Tòa trạch viện rộng hơn 1.000 mét vuông chỉ có 3 người sinh sống, ít nhiều có phần u tĩnh.
Nhưng Mộc An xưa nay thích yên tĩnh, cũng không để tâm những chuyện này.
Gần đây, Mộc An thu thập không ít điển tịch của Phật Đạo Nhị Giáo, tĩnh tâm đọc sách.
Không phải hắn yêu thích loại sách này đến mức nào, mà chỉ nghĩ đọc thêm chút kinh điển, có thể bổ trợ lẫn nhau với việc tu hành của bản thân.
Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, thư phòng đã bày kín 3 giá sách.
Phần lớn đều là đồ do các đại gia tộc trong Khánh An Huyện cùng một số bang phái đưa tới.
Ở thời đại này, bản thân sách vở đã là thứ vô cùng quý giá, chỉ dựa vào bổng lộc của triều đình căn bản không mua nổi những thứ này.
Hơn nữa, tiền của chính Mộc An phần lớn đều tiêu vào những chỗ khác.
Nghèo học văn, giàu luyện võ, tuy không tuyệt đối, nhưng tu hành chắc chắn phải tiêu hao lượng lớn vàng bạc, chẳng có bao nhiêu quan hệ với người bình thường.
Chỉ là việc đọc sách hôm nay không bình tĩnh như ngày thường.
2 phần công văn do châu phủ hạ xuống, 1 phần lệnh truy nã, 1 phần cảnh báo.
Phần trước là về một tên phản đồ của Thiên Đao Môn, kẻ này khi phản bội đào tẩu đã chém giết trưởng lão Thiên Đao Môn.
Thiên Đao Môn là đại tông môn nổi danh trên giang hồ, thế lực khổng lồ, đệ tử đông đảo, vị trưởng lão bị giết càng là cao thủ nhất lưu thành danh đã lâu.
Xét đến khả năng tồn tại những yếu tố như đánh lén, trong thông cáo triều đình gửi tới đã xếp Huyết Đao Trương Cửu vào tầng thứ nhị lưu.
Lại bởi trong quá trình đào tẩu, kẻ này đã sát hại mấy chục bộ khoái, đồ sát mấy chục hộ dân, thậm chí còn giết một Ngân Lệnh Ám Thám của Ám Vũ Vệ.
Chuyện làm lớn, lệnh truy nã cũng theo đó được phát tới khắp cả nước.
Mấy ngày trước, tung tích của Huyết Đao Trương Cửu được phát hiện tại huyện thành Đồng Sơn cách đây 30 dặm, các Tuần Kiểm Ty trong phạm vi 100 dặm đều nhận được tình báo liên quan.
Thái thú Linh Châu lại hạ lệnh, nhất định phải bắt bằng được tên cuồng đồ này phải đền tội trong địa giới Linh Châu.
Phần sau lại là một nhóm đạo phỉ khá có danh tiếng trên giang hồ, bởi chúng lấy dạ oa làm dấu hiệu, người giang hồ đặt cho chúng biệt hiệu Dạ Oa Đạo.
Trong mấy năm qua, Dạ Oa Đạo đã trộm vô số nhà giàu quyền quý, do vài tên đạo tặc có trình độ nhị, tam lưu cùng một số nhân vật hạ cửu lưu hợp thành.
Cũng có lời đồn rằng tổ chức đạo tặc này có không ít cao thủ, nhưng đều chưa được chứng thực.
Chiến tích nổi tiếng nhất là trộm mất bảo châu gia truyền của Thái Thú Ung Châu, bị truy nã khắp thiên hạ.
Bởi mức độ nguy hại tương đối nhỏ, châu phủ chỉ phát một phần cảnh báo, yêu cầu các nơi chú ý phòng bị.
Nghĩ tới tình báo hôm qua nhìn thấy trong nha môn Tuần Kiểm Ty, Mộc An khẽ nhíu mày, đặt cuốn kinh điển Đạo gia trong tay xuống.
Thứ gọi là tình báo vốn đã huyền hoặc, tình báo của triều đình lại càng như vậy, ai tin người đó xui xẻo.
Thời buổi này, người theo cẩu đạo chẳng hề ít, nếu thật sự tin cái gọi là tình báo kia, e rằng cỏ trên mộ cũng phải cao mấy mét rồi.
Tâm thần bất định, đọc thêm cũng vô ích, vẫn nên chuẩn bị sớm thì hơn.
Mộc An tuy không có cảm tình gì với triều đình, nhưng cũng biết muốn cẩu được lâu, Khánh An Huyện nhất định phải giữ được an ổn!
Kẻ cản đạo, giết không tha!
……
“Tí tách~ tí tách~”
Nơi trũng thấp trên đường phố, nước mưa tụ lại, ngập qua đầu mũi chân.
Mưa trên trời đã tạnh, nhưng nước trên mái hiên vẫn chậm rãi tụ lại trên bề mặt, men theo góc cạnh nhỏ xuống, phát ra âm thanh trong trẻo.
“Ào!”
Dưới mái hiên, Bổ Đầu Trần Hổ của huyện nha cởi bộ y phục bị nước mưa thấm đẫm, dùng sức vắt thành một cục.
Nước mưa lẫn mồ hôi chảy xuống từ lớp vải bị xoắn lại, va vào vũng nước trên mặt đất, phát ra tiếng ào ào.
So với cẩm y làm bằng tơ lụa, loại y phục làm từ vải thô này lại rất bền, không cần phải cố kỵ quá nhiều.
Mãi đến khi vắt chiếc áo trong thành hình bánh quai chèo, Trần Hổ mới mặc lại y phục, xuyên qua mái hiên nhìn lên bầu trời đen kịt.
“Cuối cùng cũng tạnh, cái thời tiết quỷ quái này! Trời tối rồi mà còn 12 hộ nữa, phải mau thông báo xong, sớm về nhà mới được.”
Nghĩ đến những chuyện chứng kiến hôm nay, Trần Hổ khó tránh khỏi có chút sốt ruột.
Gần đây, huyện thành lân cận có hãn phỉ lưu thoán, nghe nói là một kẻ hung ác, đã giết không ít người.
Đối với một huyện thành nhỏ như Khánh An Huyện mà nói, nhân vật nguy hiểm bậc này quả thực chưa từng nghe thấy.
Đến mức Huyện Lệnh Đại Nhân phải triệu tập hội nghị khẩn cấp, 3 vị Đại Nhân của Tuần Kiểm Ty đều vội tới huyện nha, ai nấy đều mang dáng vẻ ưu tâm trùng trùng.
Đại nhân vật còn như vậy, đám tiểu nhân vật như bọn họ càng khỏi phải nói.
Đủ loại lời đồn bay đầy trời, mấy huynh đệ tụ lại với nhau đều chỉ nói tên hãn phỉ kia lợi hại thế nào, bọn họ xui xẻo ra sao các kiểu.
Nuôi chí khí người khác, diệt uy phong chính mình.
Vừa cảm thấy sợ hãi, lại mơ hồ có mấy phần kích động khó nói thành lời.
Trần Hổ không hiểu loại cảm xúc này, nhưng mọi người đều như vậy, hòa đồng với đám đông chắc chắn không sai.
Còn chuyện có thể phải liều mạng với hãn phỉ, Trần Hổ cũng không nghĩ nhiều.
Nói cho cùng, tên hãn phỉ kia được phát hiện ở huyện bên cạnh, khả năng tới Khánh An Huyện của bọn họ không lớn.
Tuy ngoài miệng cùng đồng liêu nói đủ loại lời xúi quẩy, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện, nhưng trong lòng Trần Hổ thật ra không quá sợ hãi.
Khả năng gặp phải hãn phỉ quá nhỏ, cho dù tên hãn phỉ kia thật sự xuất hiện trong huyện thành, cũng có người của Tuần Kiểm Ty đi đối phó.
So với đám bộ khoái trong bộ ban bọn họ, Tuần Kiểm Ty có thể nói là binh cường mã tráng.
Chỉ là một tên phỉ đồ, có lợi hại hơn nữa thì lợi hại được tới đâu?
Có đánh thắng nổi Mộc Đại Nhân của huyện thành bọn họ không?
Chỉ là Huyện Lệnh Đại Nhân đã hạ lệnh, Khánh An Huyện thi hành giới nghiêm ban đêm.
Sai dịch trong huyện nha phải tới từng nhà thông báo, bảo bách tính trong huyện thành mấy ngày này ban đêm không được ra ngoài.
Trần Hổ lúc này mới không thể không bôn ba trong trời mưa.
Bởi trận mưa lớn bất chợt này, Trần Hổ mới chỉ thông báo được hơn nửa, vẫn còn 12 hộ chưa thông báo.
Dưới mái hiên, Trần Hổ khoác lại áo trong, nghĩ tới thê tử và con cái trong nhà còn đang chờ mình về ăn cơm, khóe miệng bất giác cong lên, bước chân cũng nhanh thêm mấy phần.
Bảo bối nữ nhi của hắn năm nay 2 tuổi, bé xíu một cục, lúc nào cũng thích quậy phá, nhất quyết phải nằm sấp trên bụng hắn mới chịu ngủ.
Trần Hổ không hiểu đạo lý lớn lao gì, chỉ biết mỗi lần nhìn nữ nhi cười khanh khách, tâm trạng cả ngày của hắn đều sẽ tốt lên rất nhiều.
Hôm nay Mộc Đại Nhân của An Sơn Tuần Kiểm Ty tặng hắn một chiếc khóa trường mệnh, nói là lễ vật cho nữ nhi hắn.
Đối với một Bổ Đầu chẳng thể ngoan tâm như hắn mà nói, chiếc khóa trường mệnh này quý giá lắm.
Mộc Đại Nhân đúng là người tốt, chẳng trách bách tính trong phạm vi 10 dặm 8 làng đều vô cùng kính trọng hắn.
Có được bảo bối, Trần Hổ đặc biệt đặt nó ngay trước ngực, cách một lúc lại phải sờ thử một lần.
Trước kia hắn từng làm mất đồ, bị cha mẹ đánh, cũng từng bị tức phụ mắng, lần này tuyệt đối không thể lại sơ ý bất cẩn nữa.
Đợi về cho nữ nhi nhìn thấy, con bé chắc chắn sẽ rất vui.
Nghĩ tới dáng vẻ vui vẻ của nữ nhi nhà mình, tiếng gõ cửa của Trần Hổ cũng lớn hơn không ít, giọng gọi người càng thêm mấy phần trung khí.
“Cốc cốc cốc! Hoàng Tú Tài, là ta, Trần Hổ của huyện nha.”
“Cốc cốc cốc!!! Hoàng Tú Tài?”
“Kỳ quái, tối thế này mà người không có nhà sao?”
Gọi mấy tiếng, thấy không ai đáp lại, Trần Hổ lùi một bước, sờ đầu, có chút phân vân.
Hoàng Tú Tài trong huyện thành cũng được xem là một nhân vật có danh tiếng, biết chữ, đọc được sách, cũng có mấy phần ảnh hưởng, nếu không thông báo đến nơi đến chốn, sau này ít nhiều sẽ có chút phiền phức.
Hơn nữa chẳng biết vì sao, Trần Hổ luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.
Rốt cuộc là chỗ nào?
Thôi vậy, chỉ còn 2 nhà nữa, mau thông báo xong rồi mau về nhà.
Khi sắp đi tới góc phố, một tia linh quang lóe lên trong đầu Trần Hổ, nghĩ ra điều gì đó, hắn lập tức xoay người, lại lao trở về.
“Ánh sáng! Lúc ta tới trong nhà có ánh sáng!”
Mãi đến khi lần nữa trở lại trước cửa lớn nhà Hoàng Tú Tài, gió lạnh phất qua, thổi sau lưng lạnh buốt, Trần Hổ mới phản ứng lại mình đang làm gì.
Ánh sáng biến mất rồi.
Hãn phỉ lưu thoán, trong nhà Hoàng Tú Tài có ánh sáng, nhưng lại không ai đáp lời.
Tuy không có chứng cứ, nhưng Trần Hổ theo bản năng liên tưởng đến cảnh tượng máu me.
Bàn tay nắm đao càng lúc càng siết chặt, bóp đến khớp xương kêu răng rắc, trên trán cũng phủ kín những giọt mồ hôi li ti.
Nhìn cánh cửa lớn đóng chặt trước mắt, lại nhìn cửa sổ đã tối đen, Trần Hổ hít sâu một hơi.
Quay đầu bỏ đi!
Về gọi người! Bất kể bên trong đã xảy ra chuyện gì, mọi người chuẩn bị đầy đủ trang bị rồi cùng nhau xông vào!
“Keng!”
Bước chân vừa mới nhấc lên, một luồng ngân mang lóe qua trong màn đêm.
Thi thể ngã xuống đất, máu nóng cuồn cuộn phun ra, nhuộm đỏ lồng ngực Trần Hổ.
Áo gai hút nước, màu sắc càng trở nên thẫm hơn, mang theo mùi tanh nồng gay mũi.
“Lách cách!”
Chiếc khóa nhỏ bằng đồng lăn xuống, đập lên mặt đất, bắn tung một vũng nước sẫm màu.
Mưa phùn tí tách lại bắt đầu rơi, che lấp mảnh huyết sắc này.
……
“Giết người rồi!!!”