- Một trăm nhịp hô hấp.
Hai chân Triệu Phong, giống như cắm rễ trên mảnh đại địa Thái Cổ, luồng
áp lực to lớn thân thể linh hồn phải chịu đựng kia, giảm mạnh thêm vài
phần.
Ồ?
Triệu Phong cảm giác thân thể, thoáng nhẹ đi.
Hắn có một loại ảo giác, thân thể tinh thần của mình, gia tăng độ phù hợp với Mộng Cảnh Thái Cổ.
Đây giống như lịch sử tiến hóa của sinh vật, trong hải dương một vài
sinh vật, lần lượt tiến vào lục địa, thích ứng hoàn cảnh mới.
Cũng như vậy.
Dựa theo sự gia tăng của khí tức Thái Cổ mà bản thân Triệu Phong ẩn
chứa, khí lực tâm hồn lớn mạnh, hắn cũng bắt đầu càng thích ứng không
gian kỳ lạ này.
Trong mơ hồ.
Mảnh đại địa Thái Cổ này, giống như trình độ nhất định, thừa nhận “khí tức” trên người hắn.
Triệu Phong thân là “người ngoại lai”, chịu đựngluồng áp lực Thiên Địa và bài xích vô hình kia, cũng sâu sắc giảm xuống.
- Từ giờ trở đi, ta đặt chân trên mảnh đại địa này, qua lại lẫn nhau, đã phi thường dễ dàng.
Triệu Phong trong lòng vui vẻ.
Từ đó, hắn có thể kéo dài thời gian, ở trong Mộng Cảnh Thái Cổ.
Bởi như vậy, hắn có thể hấp thu khí tức Mộng Cảnh Thái Cổ, vượt xa trước đây gấp mười lần, mấy chục lần.
Đột phá trăm nhịp hô hấp, nghiễm nhiên là một đường ranh giới.
Tiếp theo.
Triệu Phong thăm dò Mộng Cảnh Thái Cổ, thử nghiệm đi lại trên mảnh thổ địa này.
Trước mắt, Triệu Phong đứng trên một khối thổ địa hoang vu bằng phẳng.
Tầm nhìn phương xa.
Triệu Phong nhìn thấy một bãi cỏ, gần đó có đại thụ bao la, cùng với tiếng chim chóc.
Xa hơn nữa.
Thần Linh Nhãn của Triệu Phong, nhìn thấy một dòng suối.
Thế giới này, mọi vật chất, đều là hoang man nguyên thủy như vậy, cũng có loại cảm giác từ xưa đến nay vô hạn kéo dài.
Chậc chậc
Triệu Phong hít lấy khí tức Mộng Cảnh Thái Cổ, miễn cưỡng bước.
Cái cất bước này, Triệu Phong đột ngột thừa nhận áp lực Thiên Địa to lớn vô biên, lực bài xích này bỗng chợt gia tăng.
Một bước... Hai bước... Ba bước.
Triệu Phong mỗi một bước đặt xuống, đều cảm giác gắng hết sức vô nghĩa.
Qua vài nhịp hô hấp.
Bùm
Triệu Phong rời khỏi Mộng Cảnh Thái Cổ, lưng ướt đẫm mồ hôi.
- Hiện tại, ta nếu như bất động, ở trong Mộng Cảnh Thái Cổ, có thể đứng