Ngay khi vài cổ thần niệm Vương Giả, đang trao đổi với nhau.
Vụt vụt vụt...
Kim Sơn Tông, Linh Phong bên cạnh ở bên ngoài, truyền đến vài tiếng xé gió, khí thế hung hãn.
- Người nào?
- Kim Sơn Tông trọng địa, người nào dám xông vào, giết không tha
Biên giới Linh Phong, vài tên chấp pháp tuần tra cường giả, lớn tiếng quát mắng.
Nhưng mà.
Vài tiếng xé gió, ngược lại ra vẻ như không nghe thấy.
- Hừ chỉ là Tông phái Nhị Tinh, cũng không sợ gió lớn thiệt thân sao.
Trong đó, một nam tử đến từ bên trong một tầng ánh sáng hư vô màu đen,
phát ra một cỗ sức mạnh to lớn Ma Đạo Vương Giả kinh thiên.
- Ma Đạo Vương Giả
Từ cỗ ma uy ngập trời ở đằng kia, nhóm Kim Sơn Tông chấp pháp giả, thể
xác và tinh thần ý thức, dường như bị giam cầm, hô hấp có chút khó khăn.
Ông
Ở bên trong tầng ánh sáng nhạt hắc, dần dần hiện lên một thân ảnh –“Hắc Lân nam tử”.
Hắc Lân nam tử này, mặt đen mắt đỏ, toàn thân ngưng kết một tầng vẩy màu đen, xấu xí như hung thần.
- Trưởng lão của Thiên U Thánh Tông – Đồ Vạn Lý
Lý lão râu trắng, ánh mắt rơi xuống trên người Ma Đạo Vương Giả, sắc mặt đại biến.
Vị Vương Giả mới đến này, không chỉ hung danh truyền xa, hơn nữa còn
xuất thân từ Thánh Địa Tông phái Tam Tinh —Thiên U Thánh Tông.
- Tất cả lui ra đi.
Giữa vòm trời, lam quang lóe lên, hiện ra thân ảnh lam y Vương Giả.
Người chấp pháp của Kim Sơn Tông, như được đại xá, liên tục lui bước.
Chỉ có Vương Giả, mới có thể đối phó với Vương Giả, huống chi người tới còn là Thiên U Thánh Tông Trưởng lão.
- Ha ha, Đồ trưởng lão đích thân tới bổn Tông, có gì chỉ giáo?
Lam y Vương Giả không dám lãnh đạm, lộ ra vẻ mặt vui vẻ.
Trong Thánh Địa, Tông phái Tam Tinh, tuyệt đối là siêu cấp đại Tông, bá chủ vô địch.
Từ xưa tới nay, trong Thánh Địa Tông phái Nhị Tinh, phần lớn là bám vào
Tam Tinh đại Tông, hoặc là gần mười cái Tông phái Nhị Tinh liên thủ, mới có thể có chút ít quyền lên tiếng.
Lúc này.
Một màn trên bầu trời, cũng kinh động đến bọn người Triệu Phong.
Ma Đạo Vương Giả sức mạnh to lớn, khí thế hung hãn, bốn phía không kiêng sợ, toàn bộ Kim Sơn Tông, đều dưới một bầu không khí áp lực mà khẩn
trương.
Triệu Phong không khỏi ngưng mắt nhìn về phương xa.
Bên cạnh Ma Đạo Vương Giả “Đồ Vạn Lý” này, còn theo sau một ít thân ảnh, nhìn rất là quen mắt.
- Tử Vệ?
Trái tim Triệu Phong đập “thình thịch” một tiếng, hoảng sợ thất sắc.
Tổng cộng đến bốn gã Tử Vệ, còn có một thanh niên sáng ngời cùng tiểu nữ hài bạch đồng.
- Kim Sơn Tông các ngươi, có chứa chấp một tặc tử tên là “Triệu Phong”?
Đồ Vạn Lý đỉnh đạc mà nói.
Hắn tàn nhẫn cười lạnh, thần niệm không kiêng nể gì cả, quét về phía toàn bộ Linh Phong.
- Triệu Phong?
Lam y Vương Giả khẽ giật mình, sắc mặt có chút khó coi.
Thiên U Thánh Tông Trưởng lão này, không kiêng nể gì cả mà đến Kim Sơn Tông hưng sư vấn tội, thật sự có chút quá mức.
- Hắc hắc, theo tin tức có được, tên tặc tử “Triệu Phong” kia đã tiến vào địa bàn Kim Sơn Tông của các ngươi.
Đồ Vạn Lý đem thần sắc của lam y Vương Giả, thu vào trong mắt.
Cùng lúc đó.
Thanh niên sáng ngời cùng bốn gã Tử Vệ, bay đến không trung, phát ra linh thức hoặc là thần niệm, bắt đầu dò xét
- Ở đó... Đã tìm được.
Một gã Tử Vệ hô nhỏ một tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một đám thiên tài phụ cận Diễn Võ Trường.
- Ngươi chính là Triệu Phong?
Thanh niên sáng ngời nở nụ cười ấm áp, như một người bằng hữu đã lâu không gặp.
Bốn gã Tử Vệ, đều lộ ra vẻ mặt có chút hả hê, nhìn chằm chằm vào đám người Triệu Phong.
- Bắt lại cho ta!
Đồ Vạn Lý ha ha cười cười, lập tức hạ lệnh.
Thanh niên sáng ngời cùng bốn gã Tử Vệ, không do dự, hướng Triệu Phong đánh tới.
- Dừng tay!
Một cỗ sức mạnh to lớn hùng vĩ Vương Giả, từ trên trời giáng xuống,