Trong Thánh Địa.
Ba tòa chủ Linh Phong, như Kình Thiên cự trụ, xuyên thấu trời mây, uy thế Thiên Địa vô cùng, trường tồn từ cổ chí kim.
Chủ Linh Phong chính giữa, phiến phế tích di chỉ kia, chính là - Vạn Cổ Thánh Phong.
Hai bên trái phải Vạn Cổ Thánh Phong, có hai tòa chủ Linh Phong, phân biệt được hai siêu cấp đại Tông Tam Tinh nhập trú.
Bên trái chủ Linh Phong, chính là địa bàn của “Huyền Chân Thánh Tông”.
Huyền Chân Thánh Tông, bên trên chủ Linh Phong.
Bên trong thư các lượn lờ một mùi hương u tĩnh thoang thoảng, không nhiễm trần thế.
Triệu Phong trong lòng mang kính ý, cũng có vài phần tâm thần lo lắng
không yên, nhìn qua vị nam tử tóc trắng cao ngạo trước mắt này.
Hắn, chính là Đoan Mộc Thanh.
Đoan Mộc Thanh tóc như tuyết trắng, hai mắt tựa sao, tướng mạo có thể
nói là hoàn mỹ, làn da trắng nõn, góc cạnh rõ ràng, hình dáng dương
cương như đá cẩm thạch.
Hơn nữa.
Vị Đại Đế này, khí chất ôn hòa, nhất cử nhất động, đều khiến người ta một loại cảm giác như được tắm gió xuân.
Tóm lại, đây là một vị truyền kỳ Đại đế hoàn mỹ, lại rất bình dị gần gũi.
- Ngươi chính là Triệu Phong? Không cần khẩn trương, tại Chân Vũ Thánh
Địa này, cho dù là Tử Vong Đại Đế đích thân tới, cũng không thể làm tổn
thương lấy một cọng tóc của ngươi đâu.
Đoan Mộc Thanh quan sát Triệu Phong, dáng tươi cười ấm áp như gió.
Nỗi lòng của Triệu Phong, dần dần phục hồi bình tĩnh.
Lúc trước, Đoan Mộc Thanh vượt không ra tay, dùng Hình chiếu Đại Đế, uy hiếp chúng Vương Giả, lệnh Tử Vệ quỳ xuống.
Sức mạnh to lớn kinh thế hãi tục đó, khiến cho Triệu Phong chấn động quả thực không nhỏ.
Lúc này.
Triệu Phong khôi phục tỉnh táo như trước, nhạy cảm phát giác, ở chỗ sâu trong đáy mắt Đoan Mộc Thanh, có một tia cấp bách.
Không khó tưởng tượng.
Đoan Mộc Thanh đối với có tình huống có quan hệ tới “Tử Dạ Thánh Chủ”, rất vội vàng muốn biết.
Chỉ là, Đoan Mộc Thanh hàng ngày rèn luyện tâm tính cực tốt, cử chỉ ôn