Thánh Địa, Quyết đấu đài.
Đông đảo đệ tử ở đây và cường giả trong Tông môn, trên mặt đều lộ vẻ kinh ngạc.
- Đánh cuộc mười chiêu? Triệu Phong này quả thật bất cẩn.
- Tiểu tử này, vừa mới trở thành đệ tử Chân truyền của Thánh Tông, mà tu vi của Tả Hồng, so với hắn còn cao hơn một tiểu cấp độ.
Mấy trăm người đang đứng xung quanh xem chiến, không có người nào là xem trọng Triệu Phong.
Dù sao thì Tả Hồng cũng là đệ tử Chân truyền lâu năm, bất luận từ phương diện nào, cũng đều vượt qua Triệu Phong.
Huống chi.
Tiểu tử kia cuồng vọng vô tri, còn đánh cuộc mười chiêu nữa.
- Thế nào, ngươi không dám sao?
Triệu Phong tựa cười mà không phải cười, khích tướng đối phương.
Sở dĩ hắn lập ra đánh cuộc mười chiêu, chính là muốn chứng minh mình có
thực lực tuyệt đối, có đủ tiêu chuẩn thay thế danh ngạch.
Như vậy, sẽ không còn ai nói mát nữa, cũng không ảnh hưởng đến danh dự của sư tôn “Đoan Mộc Thanh”.
- Tại sao không dám? Nếu như ta thua, sẽ nhận lỗi với ngươi trước mặt mọi người, ngày sau gặp ngươi, nhất định nhường đường.
Tả Hồng cười ha hả, đã nắm chắc phần thắng.
Trong lòng hắn mừng rỡ như điên, ánh mắt nhìn Triệu Phong không khác gì đang nhìn một kẻ thiểu năng.
- Hồng nhi. Không nên khinh địch, tinh thần và khí tức huyết mạch trên
người Triệu Phong này, không hề tầm thường. Hắn đã có tự tin như vậy,
quá nửa là có chỗ dựa rồi.
Âm thanh của Vương Giả, đột nhiên xuất hiện trong đầu Tả Hồng.
Chủ nhân của thanh âm kia, chính là sư tôn của Tả Hồng.
- Đệ tử hiểu rồi.
Tâm thần Tả Hồng thoáng run, lập tức thu hồi mấy phần ý khinh thường.
Sư tôn dù sao cũng là Vương Giả Hư Thần Cảnh, cấp độ cực cao, đánh giá thực lực càng chuẩn xác hơn.
- Bắt đầu!
Thánh Địa Quyết đấu đài, có một vị Nửa bước Vương Giả, đảm nhiệm công tác trọng tài.
- Cho dù thực lực của Triệu Phong này mạnh đến đâu, chắc chắn cũng không đến mức ngay cả mười chiêu mà ta cũng không chống đỡ nổi.
Thân hình Tả Hồng lóe lên, triển khai chiến kỹ truyền thừa của Thánh Địa.
Phi Vân Thiên Nga!
Trong khoảnh khắc, chỉ thấy một trận quang ảnh to lớn xanh bạc đan xen,
ngưng tụ trên bầu trời, giống như một cái bóng lớn đang bay lượn.
Phốc…
Thân thể của Tả Hồng, hòa vào trong cự ảnh xanh bạc khổng lồ đang bay
lượn, từng đạo ảnh dực phong mang dài gần trăm trượng, khí thế che trời, ép về phía Triệu Phong.
- Chiến kỹ thật huyền diệu.
Triệu Phong bị bóng râm che phủ, thân hình trong bóng râm, mơ hồ cảm thấy da thịt đau nhức.
Dưới tình huống không sử dụng huyết mạch đồng tử, hắn cũng không dễ nhìn thấy vị trí chân thân của Tả Hồng.
- Tử Điện Phong Hoàn!
Triệu Phong khẽ quát một tiếng, dưới sự bao phủ của ảnh dực phong mang