Đến lúc này.
Triệu Phong đã xem hết toàn bộ hết thảy thư tịch trong thư phòng.
Trong đầu hắn.
Nội dung của những thư tịch đó, rõ ràng vô cùng.
Triệu Phong chân chính cảm thấy hứng thú đối với những học thức bên
trong những thư tịch này, từ đầu tới cuối đều xem hết hoàn toàn.
Trong những lần Bán Thần Di Viên mở ra trước kia, đây là lần đầu tiên có thiên tài từ bên ngoài đến, hoàn thành kỷ lục này.
Triệu Phong chậm rãi nhắm mắt lại.
Hắn cảm giác những nội dung học thức bên trong thư tịch này, phảng phất có một loại lực lượng tinh thần mờ mịt.
Hết thảy sách vở học thức, đều dung hợp làm một thể.
Bỗng nhiên.
Bên trong thư phòng, chợt nổi lên một trận ánh sáng nhàn nhạt, giống như lửa bốc cháy.
- Ồ?
Triệu Phong thầm giật mình.
Hắn đã sớm có một loại dự cảm rằng, những thư tịch này không phải đơn
giản, xem hết những thư tịch này, có lẽ sẽ có thay đổi gì đó.
Phốc phốc…
Trong khoảnh khắc, thư tịch bên trong Tàng Thư Phòng, dưới ánh sáng nhàn nhạt này, đột nhiên bốc cháy, lộ vẻ trong suốt.
- Đây là…
Vẻ mặt Triệu Phong tràn đầy đề phòng, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Dù sao, nơi này cũng là Bán Thần Di Viên, hết thảy đều không thể dùng lẽ thường để đánh giá.
Sau mấy nhịp hô hấp, những thư tịch kia, đã bị thiêu đốt hết, dung hợp
thành một đạo ánh sáng trong suốt nhàn nhạt, sinh ra cảm ứng kỳ dị đối
với những nội dung học thức trong đầu Triệu Phong.
Vụt...
Ánh sáng trong suốt nhàn nhạt kia biến mất, cuối cùng sáp nhập vào những nội dung thư tịch trong đầu Triệu Phong.
- Tiểu bối hậu thế, ta chính là Bán Thần “Côn Vân”, ngươi rất may mắn, đã thông qua được khảo nghiệm của Bán Thần.
Một thanh âm ngạo nghễ trống trải, vang lên trong đầu Triệu Phong.
Trong đầu hắn.
Một đạo ánh sáng nhàn nhạt trong suốt, phát ra một luồng sức mạnh to lớn huyền bí, khiến cho ý thức của Triệu Phong, chợt cảm thấy một hồi áp
bách nặng nề.
- Bán Thần Côn Vân?
Triệu Phong âm thầm dò xét đạo ánh sáng nhàn nhạt trong suốt kia.
Nếu như đổi lại là thiên tài bình thường, gặp phải “kỳ ngộ” bực này, vậy thì đích thị là thụ sủng nhược kinh, kinh sợ không thôi.
Dù sao.
Đạo ánh sáng nhàn nhạt trong suốt kia, cũng rất có thể là “di sản tinh thần” mà Bán Thần lưu lại.
Thế nhưng.
Triệu Phong cũng không phải là chưa từng thấy qua thế sự, ngày xưa trong Di tích Tử Thánh, hắn cũng đã gặp được Tàn linh Tử Thánh.
Tử Dạ Thánh Chủ là Thánh Chủ Huyền Quang Cảnh, còn Bán Thần Côn Viên thì lại nửa chân bước vào cảnh giới Bán Thần Thiên Giai Thần Vị.
- Các hạ, thật sự là chủ nhân của di viên, là vị Bán Thần truyền kỳ kia?
Triệu Phong dò hỏi.
- Tiểu bối lớn mật, không ngờ dám hoài nghi cả thân phận của bổn tọa? Ta chính là ý thức tàn hồn mà Bán Thần Côn Vân đã lưu lại.
Thanh âm của đạo ánh sáng kia, thoáng trầm xuống, dường như có chút tức giận.
Thoáng chốc.
Tại phương diện linh hồn, một luồng khí tức tinh thần khủng bố, có dấu hiệu như thiên địa sắp sụp đổ.
Đổi lại là hạng người bình thường, nhất định là bị dọa đến tè ra quần, phải vội vàng quỳ lạy cúng bái.
Triệu Phong vẫn bất động thanh sắc, lại giả vờ bày ra dáng vẻ tâm thần bất định.
- Tiểu bối, nếu như ngươi thành tâm thành ý, nghe theo sự dạy bảo của