Bán Thần Di Viên, lăng mộ trung tâm.
Meo meo…
Tiểu Tặc Miêu tay cầm Tử Lân ngọc giác, ngồi trên dị thú Vương Giả, nhe răng nở nụ cười mờ ám, bộ dáng như kỳ khai đắc thắng.
- Con tặc miêu này, còn không trả ngọc giác lại cho ta?
Mộng Hi giận tới run người, trên gương mặt tuyệt mỹ mộng huyễn, tràn ngập xấu hổ và kinh nộ.
Nhưng Tiểu Tặc Miêu đã thành công nắm giữ dị thú Vương Giả, cũng không
phải sợ hãi Mộng Hi, thậm chí còn làm trò trước mặt thiếu nữ tuyệt mỹ
như mộng này.
Con mắt đầy nguy hiểm trên đỉnh đầu, lộ ra một tia ý cười châm chọc nhàn nhạt, sau đó biến mất.
- Tên Triệu Phong này, không ngờ…
Trong lòng Thanh niên sáng ngời chợt trầm xuống.
Hắn vạn lần không ngờ tới, Triệu Phong thoạt nhìn như từ bỏ việc tranh
đoạt Thần Huyết, lại có thể nhàn rỗi vượt thời không đến đây, tham gia
vào cuộc tranh phong giữa ba đại thiên tài Vương Giả.
Nếu như.
Trong lúc ba đại thiên tài Vương Giả giao tranh, thế cuộc cân đối, hẳn là Triệu Phong sẽ không xuất thủ.
Mà vừa rồi.
Thế cuộc bị đánh phá, Nam Cung Thánh rơi vào thế yếu, Mộng Hi và thanh
niên sáng ngời liên thủ, cho nên mới khiến cho Triệu Phong vượt thời