Tiếng nổ vang trời kia, khiến cho những thiên tài Thánh Địa, đều cảm thấy tâm kinh đảm hàn.
Khu vực sân nhỏ trước Tàng Thư Phòng, đã hóa thành một mảnh đất khô cằn.
Kim diễm huyết quang, hừng hực thiêu đốt.
Bất luận là thanh niên sáng ngời hay là Triệu Phong, đều không nhìn thấy bóng dáng đâu nữa, ngay cả mảnh vụn thi thể cũng không nhìn thấy.
Thiên tài Thánh Địa ở xung quanh, đều không đành lòng.
Bất luận là Triệu Phong, hay là Ôn Lạc An, đều là những đại hắc mã trong Bán Thần Di Viên lần này.
- Ngọc thạch câu phần, đáng tiếc…
Nam Cung Thánh nhìn qua khung cảnh kim diễm huyết qua kia, chỉ thấy tất
cả đã bị chôn vùi, hóa thành tro bụi, không còn để lại bất cứ dấu vết
gì.
Không thể không thừa nhận, huyết mạch thần thoại của Thái Cổ Vạn Tộc Bảng, có thể nói là vô cùng yêu nghiệt nghịch thiên.
Dưới sự đả kích thảm khốc liên tục của Nam Cung Thánh và Khóa Không Chi
Mâu, vậy mà còn có thể cường ngạnh giết đến chỗ Triệu Phong, sau đó phát động ngọc thạch câu phần.
Ầm…
Chỗ không gian Bán Thần Di Viên mơ hồ rung động, trong hư không, lưu quang dị sắc chớp động.
Meo meo…
Tiểu Tặc Miêu ngồi trên lưng dị thú Vương Giả, phi thân chạy tới.
Cùng đuổi tới, còn có Mộng Hi.
- Đều chết rồi sao?
Mộng Hi có chút thất thần, trước khi di viên đóng cửa, nàng có chút chật vật mỏi mệt, nên đã từ bỏ việc chiến đấu.
- Tặc miêu, chủ nhân của ngươi đã vẫn lạc rồi, không bằng làm linh sủng của ta đi.
Đôi mắt dễ thương mê ly như mộng ảo của Mộng Hi, chợt hướng về phía Tiểu Tặc Miêu.
Con tặc tiêu này, mặc dù bị nàng ghi hận tức giận, nhưng nếu có được một đầu Linh sủng cơ linh siêu phàm như vậy, cho dù là Mộng Hi, cũng khó
tránh khỏi bị động tâm.
Meo ô…
Tiểu Tặc Miêu nhếch miệng, ngẩng đầu nhìn về phía tầng mây trên không trung.
Men theo ánh mắt của nó, mọi người đều nhìn về phía không trung.
- Đó là…
Trên tầng mây trên trời, có một thanh niên tóc lam đang phiêu phù, sau
lưng là đôi Phong Lôi Chi Dực, bên ngoài thân thể nổi lên một tầng lam