Thiên Bồng đại quốc, giữa một sa mạc hoang vu.
Một gã nam tử tóc đen và một gã thanh niên tóc tím, đứng xa xa giằng co, cát vàng phong bạo bay đầy trời, y bào bọn họ nhẹ nhàng bay trong gió.
- Triệu Phong, không ngờ lần này gặp mặt, ngươi và ta lại chênh lệch lớn như vậy. Nhưng trận chiến này, ta vẫn muốn đánh.
Thanh âm của Vũ Thiên Ngô trầm thấp, nhưng trong đôi mắt đen thâm thúy, lại lộ ra ý chí chiến đấu mãnh liệt.
Dưới loại chiến ý này kích phát, tinh khí thần của Vũ Thiên Ngô đều được tăng phúc, ý chí Nửa bước Vương Giả cũng dâng lên.
Đối mặt với đối thủ có chiến ý bất khuất bất hủ này, Triệu Phong âm thầm thở dài, trong lòng sinh bội phục.
Nếu đổi lại là một người khác, đối mặt với chênh lệch như vậy, e rằng ngay cả dũng khí đánh một trận cũng không có.
- Vũ Thiên Ngô, thời hạn “Mười năm chi ước” giữa chúng ta, còn chưa đến.
Triệu Phong lại cười, vẻ mặt nhàn nhã không để tâm.
Ngày ấy, sau trận chiến ở gần Thiết Huyết Giáo, bây giờ đã trôi qua bảy năm.
Thời gian mười năm còn chưa đủ.
- Ta sắp đi Vũ gia Tông tộc ở Đại Lục Vực, chuyến đi này, không biết sẽ
mất bao nhiêu năm. Nếu đã gặp nhau, vậy thì trước hết đánh một trận đã.
Vũ Thiên Ngô tất nhiên cũng biết còn chưa đến thời hạn.
Nhưng Triệu Phong cường đại như vậy, lại càng kích phát ý chí chiến đấu và tiềm lực của hắn.
Đại Lục Vực?
Ánh mắt Triệu Phong lóe lên, không nói gì thêm.
Dần dần, khí tức của hai người, bắt đầu tràn ra trong cát vàng phong bạo.
Trên người Triệu Phong, xuất hiện một luồng sức mạnh to lớn của Hư Thần Cảnh, thông suốt thiên địa, mạnh mẽ vô cùng.
Sức mạnh to lớn của ý chí Đại Đế, khiến hắn đứng trên đỉnh cao.
Chỉ riêng về so đấu khí thế, Vũ Thiên Ngô đã rơi vào hạ phong, thể xác và tinh thần nặng nề, có cảm giác hít thở không thông.
Nhưng ý chí chiến đấu của hắn, lại bất khuất bất hủ, gặp mạnh càng mạnh.
Đổi lại là Nửa bước Vương Giả bình thường, e rằng ngay cả ý niệm phản kháng cũng không khởi dậy nổi.
Mà Vũ Thiên Ngô, còn có thể nghịch kháng, cũng không dừng việc kích phát ý chí chiến đấu.
- Ngoài Thái Cổ Vạn Tộc Bảng ra, không ngờ còn có huyết mạch kỳ lạ cường đại như vậy.
Triệu Phong kinh thán.
- Hừ, huyết mạch trong thiên địa Phạm Trụ này, cũng không phải chỉ có
“Thái Cổ Vạn Tộc Bảng” là độc tôn thiên địa. Chờ khi ngươi đến Đại Lục
Vực sẽ biết, trên thế gian này còn có “Hoàng Đạo Huyết Mạch Bảng”.
Vũ Thiên Ngô hừ lạnh một tiếng.
Hoàng Đạo Huyết Mạch Bảng?
Triệu Phong nhớ lại, trong ký ức của bản thân, quả thật có “Hoàng Đạo Huyết Mạch Bảng”, chỉ là cũng không chú ý lắm.
Bởi vì Hoàng Đạo Huyết Mạch Bảng, không phải là của thời đại Thái Cổ, mà là một vài huyết mạch sinh ra trong thiên địa sau Thái Cổ.
- Huyết mạch Thái Cổ Vạn Tộc Bảng, dần dần tuyệt tích, càng ngày càng
mỏng manh. Mà “Hoàng Đạo Huyết Mạch Bảng”, lại không ngừng cạnh tranh
trỗi dậy, mạnh được yếu thua.
Trong thanh âm của Vũ Thiên Ngô, lộ ra một sự tự tin cường đại.
Mọi người đều biết, Thái Cổ Vạn Tộc Bảng, vốn là thuộc về thời đại Thái Cổ.
Thế nhưng, không hẳn là càng xa xưa thì càng mạnh.
Ví dụ như nói, Bát Đại Thần Mâu chính là sau Thái Cổ, sinh ra khi thiên