Nam Cung Thánh trước mắt,
thân hình so với dĩ vãng cao hơn cả cái đầu, cặp mắt tím bạc sâu thẳm,
một đầu tóc dài tử huyết yêu mị, trên làn da mơ hồ có thể thấy được một
ít hoa văn tử huyết đỏ tươi.
Khóe miệng hắn nhếch lên một tia tà dị tàn khốc, mang theo khí tức khủng bố tuyệt luân, uy nhiếp những thiên tài Vương Giả toàn trường.
Phần đông những thiên tài ở đây đều cảm thất hô hấp khó khăn. Một ít
Vương Giả, chân nguyên thậm chí lâm vào ngưng trệ run rẩy, bị áp chế khó có thể nhúc nhích.
Cũng may, luồng khí tức tà dị khủng bố kia chỉ là buông xuống trong một cái chớp mắt, sau đó chợt bị thu liễm đi hơn phân nửa.
- Phù!
Lúc này, đám thiên tài tinh anh bên ngoài Thần Trận Lâu mới thở dài ra
một hơi, vẻ mặt hồi hộp, nhìn theo Nam Cung Thánh hướng Thần Trận Lâu đi đến.
- Chư vị cẩn thận!
Cửu U Cung Cưu Vô Kỵ trầm giọng nói:
- Khí tức trên người tiểu tử này rất dị thường, thập phần tiếp cận lực