Trì Tiểu Điệp nghe Lý Thất
Dạ nói, tim run lên, cắn răng, ngước mặt lên. Trì Tiểu Điệp mặc cho Lý
Thất Dạ loay hoay, hắn cẩn thận bôi thuốc cao lên mắt nàng.
Ban đầu Trì Tiểu Điệp cảm thấy thuốc cao mát lạnh thoải mái, không có gì ghê gớm.
Giây sau Trì Tiểu Điệp hét thảm:
- A!!!
Cảm giác đau nhói đâm vào mắt, cực kỳ khó chịu, như đôi mắt bị đâm
thủng, lạnh giá đông con mắt Trì Tiểu Điệp lại, chìm vào hắc ám.
Trong lúc Trì Tiểu Điệp đơn đớn khó chịu, Lý Thất Dạ kiềm chặt tay nàng, khẽ quát cảnh tỉnh nàng:
- Dừng nhúc nhích, cố gượng đi! Phải để tinh hoa bảo dược luyện hóa mắt nàng!
Trì Tiểu Điệp khó chịu đựng được đau đớn hét lên:
- A!!!
Lý Thất Dạ quát nạt Trì Tiểu Điệp không cho nàng nhúc nhích, nhưng đau
đớn rất khó chịu đựng. Trong khoảnh khắc này Trì Tiểu Điệp cảm thấy đôi
mắt vỡ, làm nàng sợ hãi có khi nào sẽ bị mù?
Khi chìm vào bóng tối, trái tim của Trì Tiểu Điệp tràn ngập sợ hãi, chỉ